Chương 5

Lần đầu tiên nghe được những lời này, đầu nàng ong lên, chết lặng giữa không trung, không biết phải phản ứng thế nào. Nhìn những giọt nước mắt giàn giụa trên mặt mẹ ruột, nàng gần như không thể tin nổi, đây lại là suy nghĩ thật sự trong lòng bà ta sao?

Nếu không được chính tai nghe thấy những lời mẹ ruột thổ lộ, dù ai có nói với nàng rằng bà ta đã nói những điều này, nàng cũng sẽ không tin.

Nghe tiếng khóc than không ngừng của mẹ ruột, nhìn những giọt nước mắt bà ta rơi xuống tí tách, trong làn nước mắt đó, Bồ Khâm Ngọc chợt mơ hồ nhớ lại chuyện cũ. Đó là chuyện từ rất lâu rồi, lâu đến mức nàng cảm thấy như một giấc mộng xưa cũ.

Lúc ấy nàng chưa sống cuộc đời của con rối mang tên Bồ Văn Ca, nàng vẫn là Bồ Khâm Ngọc, có một cái tên riêng thuộc về mình.

Bồ Khâm Ngọc nhớ lại cả cuộc đời mình. Là con gái của thϊếp, từ khi sinh ra đã phải giả trai để lấy lòng người cha ruột. Đáng tiếc giả thế nào cũng chẳng thành thật, đến khi lớn hơn không thể giấu nổi thân phận, mẹ ruột đã không chút do dự bày mưu đưa nàng đến nơi xa xôi, hẻo lánh.

Lúc ấy nàng còn thơ dại, nhìn ánh mắt ngấn lệ của bà ta, nào hiểu được ý nghĩa của sự ruồng bỏ.

Nàng chỉ thật lòng cho rằng trong đôi mắt ấy chứa đựng đầy sự yêu thương và nhớ nhung dành cho mình, thương nàng còn nhỏ đã phải giả dạng, nghĩ cho nàng rằng càng lớn càng không thể mãi sống trong lớp vỏ ấy. Thế nên bà ta mới bắt buộc phải đưa nàng về quê.

Thì ra tất cả đều là dối trá. Trong mắt mẹ ruột, nàng chỉ là thứ vướng víu.

Nếu không xảy ra chuyện của Bồ Văn Ca, e rằng cả đời nàng sẽ bị vứt bỏ ở thôn quê, chứ không được trở thành một công cụ có ích vừa tầm tay.

Khâm Ngọc, Khâm Ngọc... điều mẹ ruột muốn là một khối ngọc quý thật sự mang thân phận nam, chứ không phải là khối “Ngọc” giả dối này.

Mẹ ruột hết lần này đến lần khác lợi dụng nàng rồi vứt bỏ, chỉ để giữ chắc chỗ đứng, hưởng cho bằng hết giàu sang phú quý. Đến khi nàng chết, bà ta cũng chẳng được chút gì tốt đẹp.

Nhớ lại nửa đời trước của mình, Bồ Khâm Ngọc thấy thật nực cười.

Đáng thương thay phải đến lúc chết nàng mới bừng tỉnh, hiểu rõ mọi chuyện. Nhưng tất cả đã chẳng còn ý nghĩa gì.

Năm Dương Hữu thứ 13, cuối cùng nàng vẫn kiệt sức, chết vì khó sinh ở tuổi 29.

Mang danh xưng của Bồ Văn Ca, nàng được chôn cất ở nhà họ Yến. Linh hồn và thân xác bị giam cầm cả đời trong phủ đệ sâu tựa như chiếc cối xay người không nhả xương của nhà họ Yến.

Tưởng chừng linh hồn sẽ tiêu tan, nàng sẽ hoàn toàn chết đi trong nỗi oán hận. Nào ngờ, nàng vậy mà sống lại một cách kỳ lạ.

Khoảnh khắc nàng mở mắt ban nãy, chỉ thấy ồn ào đến muốn vỡ đầu. Nàng ngước mắt nhìn lên là khuôn mặt già nua của Ngô ma ma với cái miệng không ngừng đóng mở nói năng liên tục, khi ý thức quay trở lại, những lời cằn nhằn ấy dần dần vang lên rõ ràng bên tai.

Nàng sợ hãi nghe theo, các ngón tay đặt trên đầu gối siết chặt vào lòng bàn tay. Từng đợt đau đớn dâng lên, những cơn đau ấy như đang mách bảo nàng là thật, nàng đang sống sờ sờ.

Lúc này, nàng ngước mắt nhìn qua khung cửa sổ hình mặt trăng khuyết, thấy những mái ngói xanh tường đỏ của nhà họ Yến, cùng với chiếc màn lụa mềm mại trong nội thất.

Nghĩ đến tất cả những gì đã trải qua trong kiếp trước, nàng không kìm được nhếch môi cười lạnh.

Bồ Khâm Ngọc khẽ cụp mắt, cố tỏ ra ngoan ngoãn đáng thương, che giấu những sóng gió đang cuộn trào trong lòng