Nàng không thể nào quên được những điều đã trải qua.
Đó là chuyện của mười mấy năm sau. Nàng gần 30 tuổi, nhưng không thể bước qua được ngưỡng tuổi 30.
Có lẽ do mười mấy gần 20 năm làm việc quá sức, nàng mang thai nhưng không thể sinh nở bình an. Thai động không lâu thì nàng đã kiệt sức ngất đi, cuối cùng cả mẹ lẫn con đều chết.
Sau khi nàng chết, linh hồn không tiêu tán mà bay lượn khắp nơi. Nàng đã biết được không ít chuyện.
Bồ Văn Ca vậy mà không có chết!
Ả không hề bệnh nặng qua đời sớm, mà là bày mưu giả chết để thoát thân, theo đuổi tình lang. Nàng đã nhìn thấy Bồ Văn Ca cải trang trà trộn vào một trong số những người đến viếng linh cữu mình. Ả cứ thế sống sờ sờ ẩn mình giữa đám đông, dùng ánh mắt của người ngoài cuộc nhìn tấm bài vị của nàng.
Điều đó vẫn chưa phải là kinh khủng nhất. Đáng cười nhất phải kể đến mẹ ruột của nàng.
Người mẹ ruột mà nàng tin cậy, yêu thương hết mực lại luôn lừa gạt nàng.
Hóa ra mẹ ruột không hề bị bất kỳ sự uy hϊếp nào từ đầu đến cuối. Bồ phu nhân không hề uy hϊếp tính mạng của bà ta, ép bà ta dùng con gái mình đi gả thay, mà là bà ta vì tiền đồ gấm hoa của bản thân.
Khi hôn sự của hai nhà Yến - Bồ đã gần kề và Bồ Văn Ca bỗng dưng mắc bệnh hiểm nghèo, bà ta muốn nhân cơ hội này vươn lên.
Để có được chỗ đứng trong nhà họ Bồ, bà ta đã chủ động hiến kế với Bồ phu nhân. Rằng ở thôn trang nơi bà ta đang dưỡng bệnh thực ra còn một đứa con gái nữa đang nuôi có gương mặt tương tự Bồ Văn Ca, vóc dáng và tuổi tác cũng sàn sàn nhau.
Có lẽ Bồ phu nhân có thể đón nàng về, rồi thay đổi vẻ ngoài, học theo lời ăn tiếng nói và cách hành xử của Bồ Văn Ca để làm chuyện lừa dối trời đất này, gả thay Bồ Văn Ca trước. Đến khi Bồ Văn Ca khỏi bệnh, sẽ hoán đổi hai người lại.
Sở dĩ nàng có thể hiểu rõ tất cả những chuyện này là nhờ sau khi chết nàng quá lo lắng cho mẹ ruột, sợ bà ta sống khó khăn ở nhà họ Bồ, nên đã bay về thăm bà ta lần cuối.
Khi đó, mẹ ruột đang nằm rạp bên mép giường khóc lóc. Bà ta khóc đến mức tóc tai rối bời trông vô cùng đau khổ, phấn son bị nước mắt làm nhòe hết, quả thực có thể nói là đau đứt ruột.
Nhìn thì có vẻ đau xót thấu tim gan, nhưng thực chất, những giọt nước mắt ấy không phải tuôn ra vì thương xót đứa con gái ruột thịt.
Bởi vì bà ta vừa khóc vừa mắng sao nàng có thể chết sớm như vậy, không biết cố gắng. Mang thai rồi mà cũng không sinh được, lại cứ nhất định phải chết vào lúc này. Chết sớm chết muộn, sao không sinh xong đứa bé rồi hãy chết?
Nàng chết rồi, về sau bà ta biết bấu víu vào đâu. Trong Bồ phủ rộng sâu thế này, bà ta lại đã già, sắc cũng tàn. Không còn chỗ dựa, làm sao mà sống nổi.
Mẹ ruột không ngừng mắng nàng là thứ xui xẻo, sinh ra đã là đứa con gái vô dụng, nửa đời chỉ khiến bà ta phải cực khổ vì nàng. Cuối cùng còn chết sớm như vậy, ngay cả người cũng chẳng giữ nổi.