“Ngươi cũng lui xuống đi.” Bồ Khâm Ngọc không đáp nàng có ăn hay không, chỉ ngước mắt nhìn Kinh Xuân: “Ta muốn yên tĩnh một mình.”
Kinh Xuân đối diện ánh nhìn ấy, trong lòng lại dấy lên một cảm giác khác lạ.
Nhưng khác ở chỗ nào thì nàng ta không nói rõ được.
Ngày trước Bồ Khâm Ngọc cũng từng bị Ngô ma ma mắng, nhưng nàng hiếm khi im lặng như thế này. Đặc biệt là ánh mắt đó, có thể nói là hoàn toàn chết lặng, giống như một vũng nước tù, không hề có gợn sóng.
Kinh Xuân còn muốn nói lời an ủi, nhưng Bồ Khâm Ngọc đã khép hờ mi mắt.
Thấy vậy, nàng ta đành phải lui ra ngoài: “Nô tỳ ở ngay bên ngoài. Nếu người có việc gì thì cứ gọi nô tỳ.”
Bồ Khâm Ngọc không đáp.
Kinh Xuân đành dẫn các nha hoàn nhỏ rời khỏi nội thất, tiếng bước chân dần dần biến mất.
Sau khi mọi người đã đi, bàn tay Bồ Khâm Ngọc đang đặt trên đầu gối chậm rãi siết lại đến mức run rẩy. Nàng cúi đầu, mở mắt nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay và mu bàn tay mình. Lòng ngón tay không có nhiều vết chai sạn do cầm bút, vùng hổ khẩu cũng không có vết sẹo cũ kỹ do bị bỏng nến.
Sau đó, nàng xoay người, nhìn về phía bàn trang điểm. Nữ lang trong gương đồng tuy có vẻ ngoài quý phái, đài các, nhưng nhìn kỹ vẫn có thể thấy đôi nét ngây ngô non nớt ánh lên trong mắt. Đây không phải là nàng của tuổi 29.
Không cần nói đến chuyện gì khác, chỉ riêng cái bụng nhỏ phẳng lì này thôi, là nàng chưa mang thai.
Cho đến giờ phút này, nàng sờ bụng, rồi đưa tay chạm vào mặt mình trong gương, lúc này mới miễn cưỡng tìm lại được cảm giác thực. Nàng dường như đã... sống lại.
Đúng vậy, sau khi chết vì khó sinh, nàng lại sống sót. Vừa mở mắt, nàng đã quay về buổi chiều mùa hè của năm thứ 3 sau khi gả thay.
Vào ngày này sau khi ăn trưa, nàng chỉ lén nới lỏng khăn choàng, thả lỏng lưng một chút để thư giãn thì bị ma ma do Bồ phu nhân phái tới nhìn thấy.
Ma ma lập tức đuổi hết những người xung quanh, chỉ vào mặt nàng mà mắng nhiếc quát tháo liên hồi, nói rằng đã 3 năm rồi sao nàng vẫn chưa bỏ được cái thói nhà quê, thật là vô phép tắc. Nước bọt của bà ta gần như muốn bắn cả vào mặt nàng.
Đáng lý nàng phải chết rồi mà, sao lại sống lại được?
Lẽ nào tất cả chỉ là ảo giác?
Không, không phải ảo giác. Kiếp trước, nàng sống trong lo sợ, thấp thỏm, chịu đựng cay đắng nhọc nhằn lâu đến thế, nếu chỉ là một giấc mộng hay ảo giác thì nhẹ nhàng quá.