Lời còn chưa dứt, không chỉ đám thích khách đồng loạt lộ vẻ hưng phấn, ngay cả ám vệ của phủ Chiêu vương cũng khựng lại đôi chút.
Thiên hạ này chỉ có một mình Trang phi nương nương có thể điều xe ngựa của phủ Chiêu vương, thế nhưng bà đã nhiều năm chưa từng rời khỏi phủ, vậy người trong xe ngựa kia là ai...
Ánh mắt mọi người giao nhau, lập tức không hẹn mà cùng nghĩ đến vương phi mới vào phủ mấy ngày trước... lẽ nào là nàng?
Trong khoảnh khắc do dự ấy, đối diện vang lên tiếng hí ngựa sắc nhọn, ngay sau đó phu xe bị người ta đá ngã xuống đất, bên trong xe ngựa vang lên một tiếng hét thất thanh.
Một cô gái mặc áo dài hồng đào cổ chéo bị thích khách kéo xuống, chiếc cổ trắng nõn bị lưỡi đao lạnh lẽo kề sát, mái tóc rối tung, trâm cài va chạm theo cử động lảo đảo mà phát ra tiếng leng keng vỡ vụn.
Thích khách lâm vào đường cùng, lớn tiếng quát về phía cỗ xe ngựa có mui lam sẫm ở đối diện: “Vương phi đang trong tay ta! Nếu Chiêu vương điện hạ muốn nàng bình an thì lập tức thả bọn ta đi, nếu không ta sẽ khiến nàng đổ máu ngay tại đây!”
Trì Huỳnh chỉ cảm thấy màng tai ong ong chấn động, chưa từng nghĩ bản thân sẽ rơi vào tình cảnh này. Thì ra việc thay người ta xuất giá còn chưa phải điều tệ nhất, hôm nay nàng rất có thể sẽ bỏ mạng tại đây!
Lưỡi dao lạnh lẽo kề sát bên cổ, theo từng tiếng gào giận dữ của thích khách, mũi dao vì bàn tay run rẩy không kiểm soát được càng ép xuống, rạch ra một vết máu đỏ tươi.
Trì Huỳnh gần như nghẹt thở, ánh sáng lạnh lẽo phản chiếu trên lưỡi đao in trong con ngươi nàng, nàng còn ngửi thấy mùi máu tanh nhàn nhạt, theo bản năng nhìn về phía cỗ xe ngựa có mui lam sẫm ở đối diện.
Gió chiều se lạnh, lục lạc vàng ở góc mái xe ngựa rung nhẹ trong gió, khí thế lạnh lẽo sắc bén như đang áp sát từng tấc.
Đúng lúc ấy, từ sau rèm xe vang lên một tiếng cười rất nhẹ.
Tựa như gợn sóng bị gió đêm khuấy động, lạnh nhạt như ngọc, vô cùng hờ hững, nhưng trong con phố yên ắng lúc này lại đặc biệt rõ ràng.
Câu trả lời đã quá rõ ràng.
Trì Huỳnh nhắm mắt lại, đau đớn bên cổ lạnh buốt và sắc bén.
Nàng không còn cách nào khác, chỉ có thể cố gắng mở miệng tự cứu: “Ngài cũng thấy rồi đấy, bắt ta chẳng ích gì, ta với điện hạ nhà ngài không bái đường, cũng chưa viên phòng, xưa nay chưa từng gặp mặt, nào có thể xem là vợ chồng...”
Tên đầu đảng lập tức nghiến răng kèn kẹt.
Gần đây bọn hắn nhận được tin, nói Chiêu vương bị trọng thương, lại đúng lúc đêm nay ra ngoài. Vốn tưởng đây là cơ hội ám sát tốt nhất, nào ngờ Chiêu vương sớm đã có chuẩn bị. Đám ám vệ dưới tay y lại đều là cao thủ hàng đầu, khiến bọn hắn thương vong thảm trọng, từ đầu chí cuối bị áp chế hoàn toàn.
Nghĩ đến đây, sắc mặt tên thủ lĩnh vặn vẹo, hơi thở nóng rực và hôi hám phả sau tai Trì Huỳnh. Hắn nghiến răng nghiến lợi quát lớn: “Chiêu vương điện hạ! Cuộc hôn nhân này vốn do hoàng thượng ban cho, nếu ba ngày sau thành thân mà vương phi đã chết thảm, e rằng điện hạ cũng khó mà ăn nói với thiên hạ! Mau thả bọn ta đi, bằng không con dao trong tay ta không phân biệt được đâu là ai đâu!”
Lời chưa dứt, chỉ nghe tiếng gió rít lên, rèm xe ngựa lam sẫm lay động một góc, thấp thoáng lộ ra vạt áo bào màu huyền kim. Ngay sau đó một luồng hàn quang màu bạc xé toạc màn đêm “vυ"t” một tiếng, bay thẳng về phía con ngươi Trì Huỳnh!
Trong đầu như có sấm sét nổ vang, toàn thân Trì Huỳnh căng cứng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Nàng gần như nghĩ mình sẽ chết dưới mũi tên bạc ấy.
Cho đến khi vành tai khẽ đau, sau lưng vang lên một tiếng “phập” trầm đυ.c ngắn ngủi - tiếng mũi tên cắm vào thịt - theo sau đó là tiếng rú đau đớn của tên thích khách lập tức ngưng bặt. Con ngươi Trì Huỳnh co rút dữ dội, gần như nín thở.
Hai nhịp thở sau, thích khách phía sau liền ngã gục xuống đất.
Mũi tên xuyên thẳng qua cổ họng, máu tươi bắn tung tóe, trước mắt Trì Huỳnh chỉ còn một màu đỏ rực, đến cả lông mi cũng dính đầy máu.
Một lúc lâu sau, nàng mới hơi hoàn hồn quay đầu lại, mới thấy mũi tên lạnh lẽo ấy cắm thẳng vào cổ họng thích khách.
Dưới thân hắn ta là một vũng máu, đôi mắt trừng lớn, chết không nhắm mắt.
Hương Cầm và Bảo Phiến đều là nha hoàn trong nhà quyền quý, nào từng thấy qua cảnh tượng đẫm máu như vậy, cả hai đều hoảng sợ kêu thét lên.
Sắc mặt Trì Huỳnh tái mét đến cực điểm, móng tay bấu chặt vào thịt mềm lòng bàn tay, cố đè nén nỗi sợ như nghẹt thở trong lòng.