Chương 8: Tái ngộ Tiết di nương

“Việc đó không sao ạ.” Trì Huỳnh vừa xoa lưng cho bà vừa dỗ dành: “Đợi chuyện bên đó kết thúc, chúng ta sẽ rời xa kinh thành, đến một nơi không ai biết đến mẹ con ta. Ừm... con sẽ đưa mẹ đến Giang Nam, được không?”

Tiết di nương thở dài, không biết cơ thể này của bà còn chịu đựng được bao lâu.. Nhưng không muốn để con gái lo lắng, đành nói: “Việc ngày sau để sau hãy nói, hiện tại con phải cẩn thận mọi bề mới được.”

Trì Huỳnh gật đầu.

Nàng không thể công khai xuất hiện trong phủ, chỉ có thể ngồi lại Xuân Liễu Uyển với Tiết thị thêm một lát, đến hoàng hôn khi chuẩn bị rời phủ, lại đến trước mặt Xương Viễn bá đưa ra hai yêu cầu.

“Trong lễ hồi môn có hai củ nhân sâm thượng hạng, con muốn giữ lại cho mẹ bồi bổ sức khỏe.”

Nhân sâm là thành phần chính trong loại thuốc Ký Tế Đan mà mẹ đang dùng, lại là vật quý trong phủ Chiêu vương, nghĩ đến chắc hẳn sẽ rất có ích cho sức khỏe bà, nàng không muốn để kẻ khác chiếm lợi.

Xương Viễn bá đã xem qua nhân sâm đó, vốn định giữ lại làm quà cho thằng con út của ông ta dùng khi đi học, nghe vậy trầm ngâm một lát rồi miễn cưỡng gật đầu.

Trì Huỳnh trầm mặc một hồi, lại nói: “Con ở trong vương phủ khó khăn trăm bề, cũng cần có chút bạc để lo liệu.”

Đồ cưới là của Trì Dĩnh Nguyệt, là của nhà họ Trì. Xương Viễn bá không cho nàng tự ý dùng đến, chỉ mong sau khi Chiêu vương chết, đường đường một vương phủ sẽ không tham vài món đồ cưới ít ỏi ấy, đến lúc đó sẽ hoàn trả nguyên vẹn.

Cho nên hiện tại trong tay Trì Huỳnh không có lấy một đồng.

Xương Viễn bá bật tiếng “chậc”: “Con chỉ là gả thay, ngoan ngoãn chút là được, còn thật cho mình là vương phi phủ Chiêu vương sao?”

Trì Huỳnh cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Cha cũng không muốn để người khác thấy đường đường là một thiên kim đích nữ của bá phủ lại không có nổi một đồng, phải bán nữ trang để sống qua ngày, đúng không? Người ta nhìn vào, chẳng phải sẽ sinh lòng nghi ngờ sao...”

Xương Viễn bá nghiến răng, bảo quản gia lấy cho nàng 50 lượng bạc, xem như đưa Phật tiễn đến Tây.

Trì Huỳnh lấy ra 10 lượng, dùng để thưởng cho nha hoàn sắc thuốc ở dược phòng và vυ" già chăm sóc mẹ. Hai người mừng rỡ vô cùng, đều cam đoan sẽ tận tâm chăm sóc Tiết di nương.

Trì Huỳnh không trông mong gì nhiều, chỉ cần đừng âm thầm ngược đãi mẹ nàng, vậy là đủ rồi.

Trên đường trở về vương phủ, Trì Huỳnh suy tính xem nên dùng chỗ bạc còn lại thế nào để buôn bán gây dựng kiếm đủ tiền thuốc cho mẹ, để không mãi bị người khác kiềm chế. Ngoài ra, còn phải điều tra rõ chân tướng chuyện năm xưa Ân thị bị sẩy thai... Tóm lại chuyện gì cũng phải dùng đến bạc.

Trong đầu nàng ngổn ngang trăm mối, bất ngờ cỗ xe ngựa đột ngột phanh gấp, trục xe chấn động dữ dội, thân xe cũng lập tức dừng lại.

Ba chủ tớ trong xe đồng loạt nghiêng người về phía trước vì cú dừng đột ngột.

Phía trước vang lên âm thanh của đao kiếm giao tranh.

Trì Huỳnh nắm chặt khung cửa sổ, hướng ra ngoài hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

Phu xe nhìn rõ huy hiệu trên chiếc xe ngựa đối diện, lại định thần nhìn mấy hộ vệ cầm đao, suýt nữa thì líu cả lưỡi: “Bẩm vương phi, là... là xe ngựa của điện hạ nhà ta!”

Điện hạ...

Phu xe nói là “điện hạ nhà ta”.

Tâm trí Trì Huỳnh thoáng chốc trống rỗng, ngay sau đó, một âm thanh bén nhọn vang lên khi hai thanh đao giao nhau bên ngoài, khiến cách xưng hô ấy như một tiếng sấm giáng xuống trong đầu nàng.

Trì Huỳnh siết chặt chiếc khăn lụa trong tay, tim đập như trống trận.

Bên ngoài xe, trận giao đấu vẫn chưa dừng lại.

Âm thanh đao kiếm chạm nhau dồn dập vang lên không ngớt, mỗi lần va chạm đều như từng nhịp trống dội mạnh vào l*иg ngực nàng.

Chẳng phải Chiêu vương đang trọng thương nằm liệt giường ư? Sao lại xuất hiện ở phố Thành Hiền?

Y có biết hôm nay nàng về nhà mẹ đẻ không?

Nên tránh... hay không tránh đây?

***

Tâm trạng Trì Huỳnh rối như tơ vò, hoàn toàn chưa chuẩn bị sẵn sàng để gặp Chiêu vương, nhất là trong tình cảnh đối phương rất có thể đang bị thích khách ám sát.

Nếu bị thích khách phát hiện nàng cũng có mặt, chẳng phải sẽ vô cớ rơi vào họa lớn?

Trì Huỳnh hít sâu một hơi, trong lúc hoảng loạn vẫn hạ quyết tâm, lập tức dặn phu xe: “Chúng ta không giúp nổi gì, chi bằng dừng xa một chút, tránh làm vướng chân điện hạ.”

Phu xe hoàn toàn tán đồng, đang định giục ngựa vòng đường khác, nào ngờ hành động ấy lại khiến đám thích khách đang rơi vào thế yếu bị kinh động.

Tên thủ lĩnh mặc hắc y ánh mắt liếc thấy huy hiệu trên xe ngựa ở góc phố, lập tức hét lớn: “Là xe ngựa của phủ Chiêu vương!”