Chương 7: Đối mặt mẹ cả

Nhưng ông ta không ngờ, vì con gái, Ân thị lại to gan đến mức dám đánh cược với cả tội khi quân, liều lĩnh bày ra màn kịch này.

Trì Huỳnh gả vào vương phủ với thân phận đích nữ, đến cả lễ bái đường cũng không có. Mặt của Chiêu vương còn chưa thấy, chỉ mấy ngày mà phủ Xương Viễn đã trở thành đề tài bàn tán của dân chúng kinh thành, khiến ông ta bị bẽ mặt trước các đồng liêu trong triều.

Nhưng nghĩ lại, bản thân tìm một thứ nữ đóng giả đích nữ, có thể qua mặt được triều đình đã là may mắn, còn mong gì hơn nữa?

Ân thị nhìn cô gái trước mắt y phục lộng lẫy, trang sức tinh xảo, lại nhớ tới năm ngoái nàng mặc chiếc áo bông cũ kỹ, thân hình gầy yếu run rẩy quỳ ngoài cổng phủ, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Nếu Chiêu vương không phải là người hung tàn bạo ngược, tính mạng thoi thóp, thì nay người làm vương phi hẳn là Dĩnh Nguyệt mới phải, làm gì có phần cho đứa con của tiện tỳ này!

Bà ta âm thầm nghiến răng, lạnh giọng cảnh cáo: “Tuy nói không ai nghi ngờ, nhưng con cũng tuyệt đối không được sơ suất. Nếu để xảy ra chuyện, chẳng ai bảo vệ được con đâu.”

Trì Huỳnh cười mỉa trong lòng, rồi quay sang nhìn Xương Viễn bá: “Con muốn gặp mẹ.”

Xương Viễn bá còn chưa kịp nói gì, Ân thị đã lớn tiếng ngăn lại: “Chúng ta tự Tiết di nương sẽ chăm sóc. Giờ con là người thay gả, lời nói hành động đều phải cẩn trọng. Mở miệng là mẹ này dì nọ, để người trong phủ Chiêu vương nghe thấy, chẳng phải sẽ sinh nghi sao?”

Trì Huỳnh lại không chịu nhượng bộ: “Nếu không thể tận mắt thấy mẹ con bình an, vị trí vương phi này e là con không diễn nổi. Chi bằng mẹ cả cho nhị tỷ trở về, con cũng tiện sớm hoàn trả danh vị vương phi này vậy...”

“Con!” Ân thị giận đến phát run: “Con còn dám uy hϊếp ta sao? Rõ ràng năm xưa là con hại chết em trai con, ta còn chưa bắt con đền mạng! Giờ chẳng qua là thay Dĩnh Nguyệt xuất giá một thời gian. Dù người gả cho không ra gì, nhưng con cũng đã trèo lên cành cao, được mặc gấm đeo vàng, sai bảo tôi tớ, những ngày tháng như thế người ta nằm mơ cũng không có được! Ta và bá phủ còn phải tốn công tốn của lo cho Tiết di nương, con không biết cảm ơn thì thôi, chẳng lẽ còn muốn kéo cả phủ Xương Viễn bá chôn cùng con sao!”

Trì Huỳnh nghiến răng: “Mẹ cả tự hỏi lòng mình đi, chuyện năm xưa thật sự là do con sao...”

“Đủ rồi!” Xương Viễn bá không nhịn được, trầm giọng cắt lời: “Nói những chuyện này làm gì, còn muốn rùm beng cho thiên hạ đều biết sao?”

Ông ta phất tay, giọng trầm xuống: “Tiết di nương đang ở Xuân Liễu Uyển, con đi đi.”

Trì Huỳnh lập tức đi đến Xuân Liễu Uyển.

Tiết di nương là được lén đưa về phủ, trong ngoài Xuân Liễu Uyển đều là hạ nhân lâu năm trong phủ. Ân thị sớm đã cảnh cáo không cho bất cứ ai hé nửa lời về chuyện mẹ con Tiết di nương, nếu để lộ thì cắt lưỡi cũng còn nhẹ, ai nấy đều không dám nhiều lời.

Trì Huỳnh bước vào, thấy Tiết di nương nằm trên giường, sắc mặt tuy không thể nói là tốt nhưng so với lúc ở điền trang bệnh tật tiều tụy thì đã khá hơn nhiều, trong lòng nàng thoáng thở phào nhẹ nhõm: “Mẹ ơi.”

Tiết di nương đã lâu không gặp con gái, lập tức cố ngồi dậy: “Huỳnh à, mấy ngày nay con đi đâu, ta nghe người ta nói... muốn con thay nhị cô nương xuất giá?”

Trì Huỳnh vội đỡ bà nằm xuống: “Mẹ yên tâm, con không sao.”

Để bà yên lòng, Trì Huỳnh chỉ kể sơ qua: “Lang quân nhà đó bệnh nặng sắp chết, chỉ còn sống được vài ngày, nhị tỷ không muốn gả nên mới để con thay.”

Vẻ mặt Tiết di nương đầy lo lắng: “Sao có thể thay được? Dù dung mạo hai đứa giống nhau, nhưng tính cách hoàn toàn khác biệt, nếu bị phát hiện thì làm sao bây giờ?”

Trì Huỳnh nói: “Con đã ở trong vương phủ mấy ngày, chưa ai phát hiện ra điều gì khác thường. Mẹ cứ yên tâm, đợi vị kia qua đời, con sẽ trở về bên người.”

Tiết di nương nửa tin nửa ngờ, Trì Huỳnh mím môi cười, giơ tay áo cho bà xem bộ y phục lộng lẫy trên người mình.

“Mẹ xem, con gái bây giờ ăn ngon mặc đẹp, sức khỏe của mẹ cũng dần khá hơn, những ngày tháng hiện tại chẳng phải đã tốt hơn khi còn ở điền trang rất nhiều rồi sao?”

Tiết di nương nhớ lại những ngày hai mẹ con sống cô lập ở điền trang, luôn có kẻ dòm ngó nhan sắc Trì Huỳnh, nhưng về kinh thì chẳng khác gì chốn sài lang hổ báo. Ân thị tàn độc đến mức nào, con gái ruột không chịu gả thì lại đẩy con gái bà vào hố lửa...

Nghĩ đến bao nhiêu chuyện, nước mắt Tiết di nương rơi như mưa: “Con cũng là cô gái cần lấy chồng đàng hoàng, lần này rối loạn như vậy, sau này biết sống sao cho phải...”