Chương 6: Trang phi nương nương (2)

Bước vào cửa phòng, mùi thuốc và hương trầm nhẹ nhàng lan toả.

Đi tiếp vài bước, liền trông thấy một phụ nhân gầy gò, sắc mặt tái nhợt đang ngồi trên chiếc giường chạm khắc ngũ phúc dâng thọ màu đen sẫm, tóc mai điểm sương, dưới mắt thoáng nét xanh xám bệnh tật. Tuy y phục hết sức giản dị nhưng ngũ quan đoan chính, nét đẹp năm xưa vẫn còn thấp thoáng, từng cử chỉ đều toát ra vẻ ung dung quý phái của người từng ở ngôi cao nhiều năm.

Trì Huỳnh cúi đầu, đoan trang hành lễ.

Trang phi không ngờ con dâu lại đoan trang dịu dàng, lễ độ khuôn phép như vậy, trong lòng rất vừa ý: “Đứa nhỏ ngoan, mau lại đây để ta nhìn kỹ một chút.”

Bà lại đưa mắt nhìn ra ngoài: “Sao Thất lang không đi cùng con?”

Chiêu vương Yến Tuyết Thôi là con trai thứ bảy của hoàng đế, tất nhiên bà đang nhắc đến y rồi.

Trì Huỳnh đang cân nhắc nên đáp lời thế nào thì Quỳnh Lâm cô cô bên cạnh lên tiếng giải thích: “Điện hạ có chính sự cần xử lý, sáng sớm nay đã rời phủ rồi ạ.”

Trang phi trách nhẹ: “Có chuyện gì lại quan trọng hơn việc cùng dâu mới bái kiến ta chứ?”

Trì Huỳnh không nói lời nào, theo đúng quy củ dâng trà thỉnh an Trang phi, rồi lại dâng lên một chiếc túi hương an thần dưỡng tâm do chính tay nàng làm.

Trang phi đặt chuỗi Phật châu trong tay xuống, đưa túi hương lên mũi khẽ ngửi, lông mày giãn ra, nở nụ cười: “Đường kim mũi chỉ tinh tế, hương thơm ngát lòng, con có lòng rồi.”

Lại liếc mắt ra hiệu với Quỳnh Lâm, bà ấy lập tức lấy lễ gặp mặt đã chuẩn bị từ trước mang lên, là một đôi vòng ngọc phỉ thúy xanh biếc sáng trong.

Trì Huỳnh chưa từng thấy qua vật quý giá nào, nhưng cũng biết đôi vòng này vô cùng trân quý.

Trang phi nói: “Đây là do thái hậu Huệ Nhân ban thưởng cho bổn cung năm ấy, vốn định mỗi nàng dâu một chiếc, chỉ là nay... thôi thì, hôm nay bổn cung ban đôi này cho con. Mong con sau này cùng Thất lang đồng tâm hiệp lực, hòa thuận ân ái.”

Trì Huỳnh dịu dàng đáp lời: “Vâng ạ.”

Nàng không tiện từ chối tấm lòng của Trang phi, đành tạm thời nhận lấy. Đợi ngày sau rời phủ, nàng sẽ trả nguyên vẹn đôi vòng này lại là được.

Trang phi ngồi hồi lâu trên tháp, cơ thể có phần mỏi mệt, được nha hoàn dìu về nằm nghỉ. Trước khi đi, vẫn không quên dặn dò Quỳnh Lâm và Phương Xuân: “Hai người nhớ kiểm lại thêm lần nữa lễ vật quy ninh* ngày mai của vương phi, tuyệt đối không được thiếu sót... Việc trong phủ cũng nên dần giao lại cho vương phi xử lý. Con bé mới đến, trước tiên hãy để các quản sự tới nhận người, vương phi còn trẻ, các người phải giúp nàng lập uy thế...”

(*Về nhà mẹ đẻ.)

Cứ thế dặn dò lặt vặt đủ điều, rồi cuối cùng cũng không chống đỡ nổi nữa, mí mắt khép lại, thϊếp đi trong mệt mỏi.

Trì Huỳnh nhìn người phụ nữ tiều tụy đang nằm trên giường, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm xúc khác lạ, như thể bản thân cũng được người khác quan tâm lo lắng.

Nhưng cảm xúc ấy rất nhanh liền phai nhạt.

Dù Trang phi có quan tâm đến đâu, cũng chỉ là quan tâm đến “con dâu” của bà. Đáng tiếc, nàng chẳng là gì cả.

May mà Trang phi chủ động nhắc đến chuyện quy ninh, nàng có thể nhân dịp này trở về thăm mẹ, là một điều mừng bất ngờ rồi.

Sáng sớm hôm sau, Trì Huỳnh đội mũ che mặt, dẫn theo hai nha hoàn hồi môn là Hương Cầm và Bảo Phiến trở về bá phủ.

Hai nha hoàn đều rất rõ thân phận thật sự của nàng. Để không bại lộ sơ hở, trước mặt mọi người trong phủ Chiêu vương, cả hai đều một mực cung kính răm rắp nghe theo vương phi.

Trong xe ngựa, Trì Huỳnh nhìn qua lễ đơn mang về nhà mẹ đẻ, ánh mắt dừng lại ở hai củ nhân sâm trăm năm, thần sắc thoáng trầm ngâm.

***

Bên kia, Xương Viễn bá và Ân thị nghe tin nàng hồi môn, cũng làm bộ làm tịch ra đón. Thấy nàng chỉ dẫn theo nha hoàn hồi môn chứ không có người từ vương phủ đi cùng, lúc xoay người vào phủ, nét cười giả tạo trên mặt lập tức biến mất không còn dấu vết.

Xương Viễn bá vốn đã có tâm lo lắng về chuyện gả thay, sau khi người vào phủ, bèn hỏi han tình hình trong vương phủ.

Trì Huỳnh thừa biết, Xương Viễn bá không hề quan tâm đến an nguy của nàng mà là lo nàng sơ suất, liên lụy tới toàn bá phủ. Nàng chỉ nhàn nhạt đáp: “Chiêu vương nằm bệnh trên giường, con chưa từng gặp qua; Trang phi cũng không khỏe, hôm qua chỉ ra mắt một lần, tạm thời chưa ai sinh nghi.”

Xương Viễn bá khẽ gật đầu, tâm trạng phức tạp.

Hôn sự do vua ban rơi vào bá phủ, Ân thị cho rằng đó là án tử treo đầu con gái, nhưng ông ta thì nghĩ khác.

Bá phủ đã suy tàn từ lâu, con cháu chẳng ai ra gì. Lúc này có một vị vương phi, dù là gả cho một vương gia mù lòa trọng thương, vẫn là vinh quang không thể đo đếm.