Chương 5: Trang phi nương nương (1)

Trì Huỳnh khẽ gật đầu: “Đa tạ cô cô đã cho biết.”

Phủ Chiêu vương lầu ngói chồng cao, cổ kính nghiêm trang, thủ vệ canh phòng nghiêm ngặt, đâu đâu cũng có binh lính tuần tra.

Trì Huỳnh nghe được tiếng va chạm khe khẽ của giáp sắt từ nơi xa truyền đến, lòng bàn tay nàng rịn ra một tầng mồ hôi lạnh, chỉ cảm thấy bản thân như bị từng bước đặt dưới tầm mắt của phủ vương, không có chỗ nào để ẩn thân.

Nàng không ngừng tự nhủ trong lòng, dung mạo và cách trang điểm của nàng đã vô cùng giống Trì Dĩnh Nguyệt, đến mức dù lúc này hai người cùng đứng một chỗ, ngay cả nha hoàn của phủ Trì cũng chưa chắc phân biệt được.

Huống hồ phủ Xương Viễn bá hiện tại đã sa sút, hoàn toàn không có chỗ đứng trong kinh thành quyền quý đông đúc. Cả năm qua Trì Dĩnh Nguyệt lại ở trong phủ chờ gả, hiếm khi ra ngoài, trong giới tiểu thư khuê các cũng dần bị gạt ra ngoài.

Còn nàng thì đã sống ở trang ngoài suốt bảy năm, đến cả họ hàng thân thích từng thân cận với phủ Xương Viễn bá cũng chưa chắc còn nhớ đến Tiết di nương bị đuổi ra ngoài năm đó và vị thứ nữ từng phạm lỗi, huống chi là người trong phủ Chiêu vương, càng không thể nhận ra nàng.

Chỉ cần không để lộ sơ hở, thì nàng tạm thời vẫn an toàn ở trong vương phủ.

Nhưng Trì Huỳnh vẫn không thể không lo lắng, sợ bị người khác nhìn ra manh mối.

Phương Xuân cô cô như cười như thở dài: “Điện hạ nhà ta từng theo Định vương ra chiến trường từ năm mười ba tuổi, năm đó khí khái hào hùng, dũng mãnh vô song, chỉ tiếc là...”

Bà ấy không nỡ nói tiếp, trong ánh mắt lộ ra một tia thương cảm nhàn nhạt, lại nhìn sang thủ vệ đứng gác ngoài cửa chính: “Những người này đều là cựu thuộc hạ của hai vị điện hạ năm xưa, thân thủ ai nấy giỏi giang. Nay Chiêu vương điện hạ đã mù, nương nương lại bệnh yếu, nếu vương phủ không canh phòng nghiêm ngặt, ắt sẽ có kẻ mang dã tâm mưu hại điện hạ và nương nương, vương phi nói có phải không?”

Hàng mi Trì Huỳnh khẽ run, có lẽ do trong lòng chột dạ, nàng cảm thấy trong lời bà ấy có ẩn ý nhắc nhở.

Cuộc tranh đoạt ngôi vị thái tử hiểm ác vô cùng, phủ Chiêu vương ắt sẽ phòng bị nghiêm mật với bên ngoài, còn nàng chẳng qua chỉ là một người ngoài vừa mới gả vào, tốt - xấu, thiện - ác vẫn chưa rõ, sao có thể dễ dàng buông lỏng cảnh giác.

Gió xuyên qua hành lang thổi lạnh sống lưng, tay chân Trì Huỳnh tê cứng. Chỉ thấy rồng uốn lượn quanh cột son, sư tử đá ngồi chồm hổm ngoài cửa, đến cả những con chi thú nơi góc mái cong đều như dã thú hung tợn đang nhe nanh giương vuốt, chỉ chực nuốt chửng nàng vào bụng.

Sắp đến Thọ Xuân Đường, sắc mặt Phương Xuân cô cô cũng nghiêm nghị hơn vài phần: “Còn một chuyện, mong vương phi ghi nhớ cho kỹ.”

Trì Huỳnh đáp: “Ngài cứ nói.”

Phương Xuân cô cô thở dài: “Sức khỏe nương nương yếu, không chịu nổi kích động. Việc điện hạ bị mù, cả vương phủ đều kiêng kỵ nhắc đến, mà hai năm nay nương nương chưa từng bước ra khỏi viện, cho nên đến nay vẫn không biết bệnh tình của điện hạ.”

Trì Huỳnh hơi ngẩn người.

Theo như nàng được biết, Chiêu vương đã mất thị lực hơn một năm rồi, vậy mà Trang phi nương nương vẫn chưa hay biết gì.

Xem ra Chiêu vương đúng là rất hiếu thuận với mẹ, nếu không cần gì phải cố tình giấu bệnh tình như vậy.

Hoàn hồn lại, nàng nhanh chóng gật đầu đồng ý.

Phương Xuân cô cô lại nói: “Hôm qua nương nương còn đang mê man, vẫn chưa biết điện hạ và vương phi chưa bái đường, cũng chưa viên phòng, lát nữa gặp nương nương...”

Trì Huỳnh hiểu ý, lập tức đáp: “Ngài yên tâm, ta sẽ không lỡ lời.”

Thọ Xuân Đường nằm ở nơi u tĩnh phía sau hoa viên của vương phủ, hành lang quanh co nối liền với Phật đường nhỏ phía đông, dưới sự canh giữ nghiêm ngặt, gần như hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài.

Ngoài viện có các võ tỳ tay cầm binh khí, ánh mắt sắc bén đảo quanh như chim ưng rình mồi.

Trong lòng Trì Huỳnh ngổn ngang lo lắng, nàng theo bản năng cụp mắt xuống.

Quỳnh Lâm cô cô mà nàng gặp hôm qua nhanh chóng đi đến đón: “Nương nương đang tỉnh, tinh thần khá tốt, vừa rồi còn nhắc đến vương phi, mời vương phi vào trong.”

Chuyện nên đối mặt thì vẫn phải đối mặt, Trì Huỳnh hít sâu một hơi, theo đó bước vào viện.

So với tưởng tượng xa hoa lộng lẫy của nàng, Thọ Xuân Đường lại giống một tiểu viện thanh nhã tinh tế hơn, mái ngói xanh cong vυ"t, cây cối rậm rạp, hải đường rủ nhẹ thoang thoảng hương trong làn khí xuân se lạnh. Từng chùm hoa nghênh xuân vàng nhạt từ ô cửa sổ thò ra, nhẹ lay động bên tường trắng rêu phong lốm đốm.

Xem ra cách bài trí trong viện cũng thuận theo tính tình người ở, Trang phi hẳn là một người dễ gần.