Phương Xuân cô cô lại cùng nàng trò chuyện thêm một lúc, sau đó mới ra hành lang bên ngoài chờ.
Trì Huỳnh không rõ có phải là tâm lý hay không, luôn cảm thấy Chiêu vương tắm rửa quá lâu, lâu đến mức nàng đã bắt đầu thấy buồn ngủ. Cuối cùng đành ngồi xuống giường nhắm mắt nghỉ một lát.
Cho đến khi âm thanh “tách tách” của gậy trúc vang lên khe khẽ, như tiếng trống điểm nhịp, Trì Huỳnh gần như bật mở mắt ngay lập tức, liền thấy một bóng người người đàn ông trong chiếc trường bào trắng ngà viền tối chậm rãi bước vào.
Y vừa từ phòng tắm bước ra, quanh thân còn như ẩn hiện hơi nước ấm áp, cổ áo buông lơi để lộ xương quai xanh rõ nét ánh lên tia sáng lành lạnh. Đai áo quấn lỏng nơi eo càng tôn thêm dáng người vai rộng eo hẹp, thẳng tắp như tùng.
“Đã để vương phi đợi lâu rồi.”
Người ấy bước chậm đến trước mặt nàng. Mùi hương lạnh và sạch quanh thân y thoảng qua khiến lòng nàng khựng lại. Giọng y trầm thấp vang lên, tựa như một móc nhỏ khẽ quệt qua tim nàng.
Cổ họng Trì Huỳnh hơi ngứa, nàng nuốt nước bọt rồi mới nói: “Không... không đợi lâu, điện hạ muốn nghỉ ngơi sao?”
“Ừm.” Yến Tuyết Thôi đưa gậy trúc cho nàng, Trì Huỳnh vội vàng đặt nó bên chiếc bàn nhỏ đầu giường. Nhìn thấy y đưa tay ra, rõ ràng là biểu thị muốn nàng đỡ y.
Xem ra chuyện nàng ban ngày xông lên dìu y trong Thọ Xuân Đường cũng không khiến y chán ghét.
Trì Huỳnh hít sâu một hơi, bước tới đỡ lấy cánh tay của y.
Vừa đỡ chắc, dường như nàng nghe thấy một tiếng thở dài khẽ khàng.
Còn chưa kịp suy nghĩ kỹ tiếng thở dài đó có ý gì, đã nghe y hỏi: “Đêm nay mới hợp phòng, trong lòng vương phi có oán trách bổn vương không?”
Trì Huỳnh đương nhiên không dám, nếu có thể không động phòng thì nàng còn cầu còn không được. Nhưng mấy ý niệm này nàng chỉ có thể giấu trong lòng, mở miệng vẫn là giọng điệu dịu dàng và cung kính: “Trước kia điện hạ bị thương chưa lành, thϊếp lo sợ quấy rầy, trong lòng sao dám oán trách. Ngược lại là thϊếp bị cảm lạnh mãi không khỏi, chỉ mong điện hạ đừng trách tội.”
Yến Tuyết Thôi nói: “Nàng và ta là vợ chồng, không cần khách sáo như vậy.”
Hai người từ từ đi đến chiếc giường gỗ hoa lê phủ chăn hỉ đỏ thắm, Yến Tuyết Thôi bỗng cúi người, đầu ngón tay khẽ vuốt ve lớp chăn có thêu hình “trăm con nghìn cháu”, như đang kiểm tra hoa văn trên đó.
Má Trì Huỳnh bất giác ửng hồng, không hiểu sao có cảm giác Chiêu vương nhận ra được. Dù hoa văn này thêu rất tinh tế và tỉ mỉ, nhưng so với nền lụa trơn mịn thì vẫn có phần gồ ghề. Y lại quen đọc thẻ tre khắc chữ, hẳn sẽ biết trên ga giường này thêu cái gì.
Rất nhanh, nàng thấy khóe môi y khẽ cong lên, tựa như cố ý nhắc nhở nàng: đêm nay động phòng hoa chúc, chuyện liên quan đến con nối dõi, không thể xem như thường.
Trì Huỳnh hơi bối rối, nói: “Phương Xuân cô cô có lòng, đã vất vả chuẩn bị, chỉ là...”
Nàng hơi ngập ngừng, Chiêu vương bèn hỏi: “Chỉ là gì?”
Trì Huỳnh liếc nhìn bàn tay vẫn còn quấn băng gạc của y, lắp ba lắp bắp đề nghị: “Thϊếp nghĩ... tay điện hạ bị bỏng mới vừa lên da non, có lẽ không tiện... không tiện dùng sức quá độ... chi bằng đợi điện hạ hoàn toàn hồi phục, rồi hãy... rồi hãy cử hành lễ động phòng?”
Nàng gần như dốc hết dũng khí mới nói được mấy câu này, dù sao chuyện động phòng là chuyện lớn nhưng nàng thật sự không muốn dễ dàng giao thân trong hoàn cảnh này, cùng Chiêu vương phát sinh quan hệ thật sự. Nếu có thể trì hoãn vài ngày, có lẽ còn có cơ hội rời đi...
Trì Huỳnh thấp thỏm chờ đợi câu trả lời của y.
Yến Tuyết Thôi khẽ mỉm cười: “Bổn vương tưởng rằng Phương Xuân cô cô hẳn đã dạy nàng rồi, hai mắt bổn vương mù lòa, đương nhiên có cách không khiến bản thân phải vận lực quá mức, đúng không?”
Trì Huỳnh lập tức đỏ bừng cả gương mặt, không biết nên đáp thế nào mới phải. Trong những quyển họa trục kia đúng là phái nữ ở trên chiếm phần nhiều, quả thật không cần y phải dùng tay chống đệm...
Thế nhưng người này lại nhẹ nhàng thản nhiên ngồi xuống: “Nhưng lời của vương phi cũng có lý, chuyện phòng the kịch liệt, bổn vương cũng không dám chắc lúc tình sâu ý nồng liệu có dùng đến tay hay không.”
Trì Huỳnh: “...”
Y nói gì vậy chứ... lại còn trêu đùa nàng như thế.
Trong đầu Trì Huỳnh không hiểu sao lại hiện lên hình ảnh người nam trong tranh dùng tay vuốt ve nắn bóp, một luồng nhiệt như thiêu đốt nhanh chóng bùng lên dọc theo lưng, má nàng đỏ bừng đến mức không thể che giấu.
Yến Tuyết Thôi nghe được hơi thở rối loạn của nàng, thậm chí còn cảm nhận được từng đợt nóng rực từ phía trước truyền tới.
Nàng sao lại xấu hổ đến như vậy.
Y cảm thấy buồn cười, thong dong nói: “Nếu vương phi vì bổn vương mà suy nghĩ, vậy hôm nay liền miễn đi.”
Trì Huỳnh vừa mới thở phào nhẹ nhõm, lại nghe y nói: “Vương phi quen ngủ phía trong hay phía ngoài?”