Phương Xuân cô cô ngắm nàng một lượt, trong lòng cảm thán muôn phần. Nếu điện hạ trông thấy dáng vẻ này của vương phi, nhất định sẽ bị vẻ đẹp ấy làm động tâm.
Trì Huỳnh trở về tẩm điện mới biết Chiêu vương đã đến một tịnh thất khác để tắm. Chiêu vương chưa đến, nàng không thể đi ngủ, như thế là không hợp quy củ. Đang nghĩ lấy túi hương chưa thêu xong ra thêu thêm vài mũi thì lại thấy Phương Xuân cô cô bưng một tập tranh tiến vào.
Trì Huỳnh đỏ bừng cả mặt: “Bức tránh hoả đồ lần trước còn chưa dùng đến, ta làm sao học được nhiều đến thế...”
Phương Xuân cô cô mỉm cười: “Hôm nay mấy quyển này hiếm thấy lắm, nô tỳ phải nhờ người lén lút đi vòng qua mấy nơi mới mua được, vương phi xem thử nhé?”
Trì Huỳnh đành phải đưa tay nhận lấy.
Chỉ mới lật được hai trang, những hình ảnh sống động kia đã khiến đồng tử của nàng khẽ rúng động, cũng nhờ vậy nàng mới hiểu được vì sao Phương Xuân cô cô nói mấy bức tranh này khó có được... bởi vì người nam trong tranh cũng bịt mắt.
Thế nhưng hắn ta bịt mắt không phải vì mù, mà là để theo đuổi sự mới mẻ trong hoan ái, tận hưởng cảm giác mãnh liệt đến cực độ từ từng lần va chạm cơ thể trong sự ngăn cách về thị giác.
Trì Huỳnh nhìn chằm chằm vào cảnh lưỡi chạm nhau trong tranh, lập tức cảm thấy một luồng nhiệt từ sau lưng chạy thẳng lêи đỉиɦ đầu, hai má nóng bừng như lửa, ngay cả trán cũng bắt đầu rịn mồ hôi.
Có lẽ là do áo ngủ dày quá.
Phương Xuân cô cô cũng không ngờ nàng lại chọn bộ áo ngủ này vào tối nay, đây vốn là loại mặc giữa mùa đông, giờ tiết trời đã ấm lên, lẽ ra nên cất đi mới đúng.
“Hay là... đổi sang bộ váy ngủ đỏ son kia nhé?”
Trì Huỳnh từng mặc bộ váy ngủ kia rồi, đó là loại vải thượng hạng tiến cống từ Nam Xung. Chất liệu mềm mại, mỏng nhẹ như không, vừa khéo ôm sát lấy dáng người, đường cong nơi eo và hông hiện rõ không sót chút nào.
Như vậy thì có khác gì cởi sạch trước mặt Chiêu vương đâu...
Tuy Chiêu vương không nhìn thấy, nhưng vẫn có thể sờ ra.
Trì Huỳnh không dám nghĩ nhiều, khẽ lắc đầu, từ chối.
Phương Xuân cô cô thật ra cũng nhìn ra được, nàng tuy e thẹn nhưng trong lòng cũng có sự chống cự thật sự. Điều này cũng không thể trách vương phi, mấy năm nay danh tiếng của điện hạ đúng là không tốt, tiểu nương tử trong kinh thành đều tránh phủ Chiêu vương như tránh ôn dịch...
Mấy năm nay, tuy triều đình bề ngoài thì yên ổn, nhưng tranh đấu giữa các hoàng tử chưa từng ngừng. Tuyên vương, Khánh vương, Duệ vương đều không phải kẻ đơn giản, Định vương điện hạ vốn là người quang minh lỗi lạc, lại bị kẻ gian hãm hại chết oan uổng. Chiêu vương điện hạ lại bị thương mắt, từ đó hoàn toàn mất đi cơ hội thừa kế ngôi vị... Thật ra người trong phủ đều nghẹn một hơi trong lòng, làm sao không hận cho được?
Thế nhưng các bà ấy chỉ là phụ nhân trong nội viện, nào có tư cách chen miệng vào chuyện đại sự triều đình, càng đừng nói tới việc báo thù rửa hận thay cho Định vương điện hạ.
Hiện tại dưới gối Trang phi nương nương chỉ còn lại một người con này, các bà ấy dĩ nhiên là toàn tâm toàn ý theo hầu, thề chết trung thành. Nay khó khăn lắm mới đợi được điện hạ thành thân, dĩ nhiên trong lòng tràn đầy mong chờ tiểu chủ tử sớm ra đời. Đối với Trang phi nương nương, đối với những kẻ hạ nhân như các bà ấy, đó đều là niềm an ủi lớn nhất.
Phương Xuân cô cô khẽ thở dài nói: “Định vương điện hạ ra đi quá sớm, lại chẳng để lại con cháu nào, Chiêu vương điện hạ gánh trọng trách trên vai, Trang phi nương nương trông chờ ngài thành thân sinh con cũng đã lâu rồi. Về sau chỉ đành làm phiền vương phi ở trong phòng phải vất vả đôi chút, sớm ngày sinh hạ quý tử, nương nương trong lòng chắc chắn sẽ được an ủi...”
Trì Huỳnh nhất thời không biết nên đáp lại bà ấy thế nào. Cái chết của Định vương là một cú sốc lớn đối với cả phủ Chiêu vương. Nếu chuyện này không liên quan đến mình, nàng dĩ nhiên cũng mong Trang phi có thể hưởng phúc bên con cháu.
Thế nhưng nàng cuối cùng vẫn là dùng thân phận giả mạo mà vào phủ, đã là đại tội khi quân. Nếu sau này lại dối trá mà sinh hạ con nối dõi cho Chiêu vương, đợi đến ngày bị bại lộ, Ân thị tất sẽ đổ hết mọi tội lỗi lên đầu nàng. Nàng không dám tưởng tượng hậu quả sẽ nghiêm trọng đến mức nào...
Nhưng đối diện với ánh mắt tha thiết đầy mong mỏi của Phương Xuân cô cô, nàng cũng chỉ đành tạm thời đè nén những lo lắng trong lòng, nhẹ giọng đáp một tiếng “Ừm.”
Phương Xuân cô cô nghe được câu này liền mừng rỡ vô vàn: “Tối nay nô tỳ sẽ ở bên ngoài, vương phi có bất cứ phân phó gì, cứ việc sai bảo nô tỳ là được.”
Nghe vậy, Trì Huỳnh mới âm thầm thở phào trong lòng.
Ban đầu nàng vẫn còn lo lắng, nếu lúc động phòng, Chiêu vương đột nhiên trở mặt như sói đói lộ nanh thì sao. Nhưng có Phương Xuân cô cô ở ngoài, nàng cũng thấy yên tâm hơn ít nhiều.