Chương 33: Hải đường sau mưa

Yến Tuyết Thôi đặt chén canh xuống, gắp một miếng cá vược đưa vào miệng, chậm rãi thưởng thức, cuối cùng khóe môi nhếch lên: “Không tệ.”

Trì Huỳnh lại lần lượt gắp thêm cho y mấy món khác, mỗi món đều cẩn thận mô tả hương vị.

Nguyên Đức đứng bên cạnh âm thầm toát mồ hôi, từ trước đến nay điện hạ rất kiêng việc nói chuyện khi ăn. Lúc bọn họ gắp món đều nín thở, đến cả tiếng đũa chạm bát cũng sợ làm y khó chịu, ai ngờ vương phi lại ríu rít nói bao nhiêu lời. May mà điện hạ cố nén tính tình, vẫn đáp lại ôn hòa, không nổi giận tại chỗ, coi như đã chừa cho vương phi đủ thể diện.

Ăn xong bữa này, Yến Tuyết Thôi lại thấy, dùng bữa hình như cũng không phải chuyện gì khiến người ta chán ghét.

Giọng nói mềm mại kia lướt qua tai, nói tên từng món, tỉ mỉ kể qua nguyên liệu. Nhắc y món này ngọt hay cay, nóng hay nguội, y nhai chầm chậm, những món ăn vốn ngày thường chẳng hứng thú lại như có hương vị vô tận.

Yến Tuyết Thôi uống nửa bát canh, đặt chén xuống, hỏi nàng: “Thức ăn trong vương phủ thế nào? Vương phi có quen không?”

Trì Huỳnh đáp: “Dạ quen. Thϊếp không kén ăn.”

Nàng vốn không có yêu cầu gì về ăn uống, đến mức những món báo lên phòng bếp là lấy khẩu vị của Trì Dĩnh Nguyệt làm chuẩn, để sau này nếu Trì Dĩnh Nguyệt nhập phủ, trước sau không lệch nhau tránh sinh lắm rắc rối.

Nàng vừa gắp món cho Chiêu vương, vừa từ tốn ăn trong lòng vừa thầm nghĩ gắp nhiều chút có thể kéo dài thời gian, đến khuya rồi, có khi đêm nay sẽ không phải viên phòng nữa.

Nhưng rồi bữa tối nào chẳng có lúc kết thúc.

Cuối giờ Dậu, Yến Tuyết Thôi dùng trà súc miệng, Thanh Trạch cũng đã chuyển sang hết những cuộn trúc y thường xem.

Thấu Ngọc trai trước kia vốn là phòng ngủ của Yến Tuyết Thôi. Sau này vì mù lòa, y quen ở lầu Nhạn Quy dưỡng thương, lại tiện việc đi xuống địa lao bên dưới, nên dứt khoát ở luôn bên đó.

Hôm nay Thấu Ngọc trai được bố trí lại, Trì Huỳnh thấy trong phòng được thêm nhiều vật dụng của Chiêu vương như tủ nhiều ngăn, bàn cong, kệ sách, hũ tròn đựng bản thảo..., trong lòng liền dấy lên cảm giác bất an.

Đây là... y định sẽ thường trú lại nơi này sao?

Thanh Chi bước lên, nói rằng nước nóng trong tịnh thất đã chuẩn bị xong, mời nàng đi tắm rửa.

Về phần sau khi tắm xong sẽ làm gì, không cần nói cũng rõ ràng.

Trì Huỳnh đưa mắt nhìn về phía Chiêu vương đang ung dung ngồi trên giường uống trà, đối phương quả nhiên không có ý định rời đi, lòng nàng trầm xuống một chút, chỉ còn cách đi tắm trước.

Nghĩ đến việc hai vị chủ tử lần đầu chung phòng, ngoại trừ những lễ nghi rườm rà, Phương Xuân cô cô và Thanh Chi cùng những người khác đều chuẩn bị theo quy cách trong đêm động phòng hoa chúc.

Trì Huỳnh nhìn những giỏ đầy cánh hoa tươi và mấy loại hương cao, hương nước thơm nức. Nghĩ một lúc, nàng vẫn dặn Thanh Chi: “Hôm nay đừng dùng cánh hoa hay nước thơm. Ta vừa khỏi cảm lạnh, ngửi mấy mùi này vẫn thấy khó chịu.”

Người đầy mùi hương quyến rũ, chẳng tránh khỏi khiến Chiêu vương cho rằng nàng nôn nóng muốn lấy lòng y. Nàng cần phải giảm thiểu hết mức sự tồn tại của mình bên cạnh y, để y không thể thấy được dung mạo của nàng, cũng không thể ngửi thấy hương thơm trên người nàng...

Đúng rồi, nàng còn phải mặc một bộ y phục ngủ thật dày, để khi chạm vào cũng thấy cồng kềnh khó chịu. Nàng cũng có thể nói mình vừa khỏi bệnh, sợ bị cảm lạnh...

Như vậy, làm sao y còn có hứng thú được nữa?

(A Huỳnh: “Mức tồn tại của thϊếp: -1 -1 -1...”

Chiêu vương: “Mức tồn tại của nàng: +10086. Lại đây, để ta ôm, ta cắn, ta hít cho bằng sạch.” (tim tim.))

***

Ánh trăng trải dài qua lớp sa mỏng như cánh ve, phủ một tầng sáng dịu lên chiếc trường bào trắng như tuyết thêu hoa mực của người trên giường.

Tiếng nước trong tịnh thất xuyên qua cửa, từng hồi vang vọng bên tai. Lúc thì như hạt ngọc chạm vào đĩa ngọc, lúc lại như dòng nước ngầm cuộn trào, Yến Tuyết Thôi thậm chí có thể dựa vào những âm thanh tinh tế này để đoán nàng đang làm gì. Tưởng tượng dòng nước ấm trượt qua làn da mềm mịn của nàng, khiến làn da trắng như tuyết nhuộm thành sắc hồng ửng...

Yến Tuyết Thôi siết chặt ngón tay đang cầm chén trà, siết mãi cho đến khi trà nguội hoàn toàn, y mới ngẩng đầu một hơi uống cạn.

Thế nhưng, ngọn lửa nóng bỏng xa lạ đang cuộn trào trong cơ thể y vẫn không vì thế mà nguội bớt. Y day day ấn đường, lý trí vốn duy trì bao năm qua gần như sắp bị tiếng nước kia nghiền nát.

...

Trì Huỳnh trong tịnh thất chần chừ rất lâu, Phương Xuân cô cô chỉ nghĩ nàng lần đầu chung phòng, muốn tắm rửa sạch sẽ, bèn cười trêu: “Vương phi nếu còn tiếp tục thế này, e là sẽ kỳ đến rách da mất.”

Hai má trắng trẻo của Trì Huỳnh vì hơi nước mà đỏ bừng, nàng mím môi, cuối cùng cũng đứng dậy nói: “Giúp ta thay y phục và vắt tóc đi.”

Nàng cố ý chọn một bộ y phục ngủ chất liệu dày dặn, cộng thêm vừa tắm xong cả người vẫn nóng hầm hập, hơi nóng trên mặt mãi không tan được, trông chẳng khác nào một đóa hải đường rực rỡ vào độ đẹp nhất. Giọt nước từ đuôi tóc chưa kịp vắt khô nhỏ xuống làn da trắng nõn, giống hệt một cành hải đường sau cơn mưa, đỏ tươi và thoảng hương dịu nhẹ.