Chương 31: Cứ làm đi

Trì Huỳnh đi tới hành lang, để cơn gió mát thổi tan bớt cơn nóng trên mặt, tâm trạng cũng dần bình ổn lại. Nàng muốn giải thích mấy câu cho hành động lỗ mãng vừa rồi, lại muốn nói y không cần để tâm lời Trang phi nương nương, chuyện viên phòng không cần vội nhưng lại chẳng biết mở lời ra sao.

Thủ vệ đứng đợi bên bậc đá, thấy Chiêu vương ra lập tức dâng lên gậy trúc.

Phương Xuân cô cô đứng hầu bên cạnh, nhân cơ hội tiến lên nói:

“Điện hạ, nay vương phi đã khỏi cảm lạnh, thương thế của ngài cũng đã lành, sao không sớm quay về Thấu Ngọc trai cư trú? Trang phi nương nương mong ngài và vương phi sớm kết tóc se duyên, cứ kéo dài mãi như vậy thì bên nương nương e khó bề ăn nói...”

Tim Trì Huỳnh đập lỡ một nhịp, thấy Chiêu vương khựng bước thì vội nói:

“Điện hạ ngày ngày bận rộn chính sự, chuyện viên phòng này...”

“Chuyện viên phòng...” Chiêu vương dùng ngón tay cái miết nhẹ viên ngọc đen khảm trên đầu trượng, thuận theo lời nàng, quay sang Phương Xuân cô cô nói:

"Cứ theo ý bà, chuẩn bị đi."

Phương Xuân cô cô mừng rỡ đến mức không cầm được vui sướиɠ, lập tức cúi người đáp lời:

"Nô tỳ sẽ cho người dọn dẹp lại tẩm phòng ngay. Đêm nay điện hạ có đến dùng bữa cùng vương phi không ạ?"

Yến Tuyết Thôi nghe thấy hơi thở của người bên cạnh khựng lại rõ rệt một thoáng, không khỏi mím môi:

"Ừm."

Y thật muốn xem thử, vị vương phi từng mạnh miệng nói "dù chết cũng không lấy", lại vì tránh y mà đổ bệnh suốt nửa tháng, rốt cuộc là có ý đồ gì.

Bên này, Trì Huỳnh ngỡ mình nghe lầm, ngẩn người một hồi, đến khi hoàn hồn mới nhận ra Chiêu vương đã đồng ý.

Y... thật sự muốn cùng nàng viên phòng?

Trì Huỳnh rối bời, cả người nặng trĩu như đeo đá mà quay về Thấu Ngọc trai.

Tuy khi bảo Hương Cầm về phủ truyền lời, nàng có cố ý nhắc chuyện mình chưa viên phòng với Chiêu vương. Song cũng chỉ là để thúc giục Ân thị sớm đưa ra quyết định, chưa từng nghĩ bản thân sẽ thật sự phải trải qua chuyện này.

Nàng gả vào vương phủ vốn chỉ là một cuộc giao dịch với Ân thị, nàng thay Trì Dĩnh Nguyệt ứng phó hôn sự, Ân thị giúp mẹ nàng chữa bệnh. Ngày đó đã nói rõ, mạng Chiêu vương chẳng còn bao lâu, có khi nàng chưa gặp được mặt thì y đã sớm về trời rồi.

Vậy mà, vì sao mọi việc lại đi đến bước này...

Bệnh cảm lạnh đã làm cớ một lần, chẳng lẽ nàng còn có thể liên tục bệnh mãi? Nhưng nàng sớm muộn cũng phải rời khỏi nơi này, không thể đội lốt Trì Dĩnh Nguyệt cả đời. Mà đã là giả mạo, thì khó tránh sai sót, huống hồ mẹ con Ân thị đâu thể để nàng sống an nhàn sung sướиɠ như vậy mãi.

Nàng mơ hồ cảm thấy, bản thân sẽ không ở lại nơi này quá lâu.

Làm một người vô hình trong phủ thì còn đỡ, thỉnh thoảng thăm hỏi qua loa cũng tạm đối phó được. Nhưng... nếu phải viên phòng với Chiêu vương, vậy thì phải cùng giường chung gối, thực sự thành vợ chồng rồi.

Nghĩ đến những bức họa nam nữ quấn quýt nhau mà Phương Xuân cô cô đã đưa, lại nghĩ đến việc Chiêu vương mắt không thấy rõ, mọi việc có khi còn cần nàng chủ động...

Vừa nghĩ đến đó, Trì Huỳnh lập tức cảm thấy khí huyết toàn thân dâng trào, đầu óc căng tức, hô hấp khó khăn.

Về đến Thấu Ngọc trai, Thanh Chi, Ngân Kiều cùng đám người đã tất bật sắp xếp.

Đèn long phụng, màn gấm thêu vàng, chăn gối uyên ương, thậm chí trên giường còn trải cả ga có họa tiết "trăm con nghìn cháu". Chưa đầy nửa ngày, tẩm phòng đã được trang trí hệt như đêm động phòng hoa chúc.

Trì Huỳnh ngồi trong phòng bên làm việc thêu thùa mà tâm trí chẳng đặt đâu, Hương Cầm và Bảo Phiến từ chính thất bước vào, nét mặt cả hai đều đầy lo lắng.

“Tam cô nương thật sự định viên phòng với Chiêu vương điện hạ sao?”

“Nô tỳ nghe nói, Chiêu vương thủ đoạn tàn độc, chưa từng có cô gái nào sống sót rời khỏi giường của ngài ấy... Hay là, người nghĩ cách khác đi?”

Hương Cầm được Ân thị dặn dò kỹ lưỡng, không cho Trì Huỳnh quyến rũ cầu sủng nhưng nay Chiêu vương đã chủ động đề xuất viên phòng, các nàng cũng chẳng thể ngăn cản.

Trì Huỳnh bất đắc dĩ:

“Ta còn cách nào khác sao? Có thể trì hoãn một lúc, nhưng không thể trì hoãn cả đời.”

Nàng tiếp xúc với Chiêu vương đã nhiều ngày, tuy cái nhìn về y có phần thay đổi, song dù sao cũng chưa từng thấy bộ dạng của y nơi gối chăn, trong lòng không khỏi thấp thỏm.

Tình huống xấu nhất là Chiêu vương dùng những thủ đoạn tàn nhẫn như lời đồn để hành hạ nàng... Nghĩ đến đó, sắc mặt Trì Huỳnh tái nhợt, siết chặt mười ngón tay.

Nếu quả thực như thế, nàng sẽ liều mạng bỏ trốn. Chiêu vương hành hạ phái nữ chẳng qua để mua vui, chắc cũng không đến mức tận diệt với một vương phi được ban hôn bằng thánh chỉ, danh chính ngôn thuận.

Đến nước này, nàng giống như bị cuốn vào một vòng xoáy vô hình, từng bước một bị dồn ép, không còn quyền tự định đoạt, đành đi được bước nào hay bước đó.