Chương 30: Che giấu (2)

Bảo sao Phương Xuân cô cô luôn nói y là người hiền lành, kỳ thực chỉ là trước mặt nữ quyến trong vương phủ, sự ôn hòa đó mới không ẩn giấu những gai nhọn ngấm ngầm mà thôi.

Thậm chí trong mắt Trang phi, y vẫn chỉ là một đứa trẻ khiến người ta không yên tâm.

Bên ngoài những lời đồn không hay cũng không truyền đến tai Trang phi. Thọ Xuân Đường như một nơi tách biệt khỏi thế giới, tựa đào nguyên yên tĩnh, xa rời mọi lưỡi dao ánh kiếm và sóng gió thị phi.

Nghĩ đến đây, bất giác nàng nhìn y đến xuất thần, nào ngờ Chiêu vương đột nhiên "nhìn" về phía nàng khiến tim nàng giật thót, theo bản năng né tránh ánh "mắt" của y.

Khuyên tai ngọc tủy khẽ va chạm, phát ra tiếng trong trẻo. Đến khi hoàn hồn, Trì Huỳnh mới nhận ra mình thất thố.

Y là người mù, nàng tránh cái gì chứ.

Khóe môi Yến Tuyết Thôi khẽ cong, nhẹ giọng hỏi:

“Vương phi?”

Trang phi cũng nhìn sang, chỉ thấy con dâu dưới ánh nhìn của Thất lang ửng đỏ hai má, tràn đầy thẹn thùng ngọt ngào, rõ ràng là đôi vợ chồng son mới cưới.

Cũng lúc này, bà chú ý đến đôi khuyên tai ngọc tủy lắc nhẹ dưới tai Trì Huỳnh, tự nhiên nhận ra món trang sức ấy, bèn nhướng mày hỏi Yến Tuyết Thôi:

“Đôi khuyên này là do con tự mình chọn sao?”

Yến Tuyết Thôi mím môi: “Làm mẫu phi chê cười rồi.”

Trang phi mỉm cười nói:

“Ta biết ngay ánh mắt con không tệ. Trước kia Lưu các lão yêu thích đồ sứ, con còn nhỏ đã nhìn ra nước men không chuẩn. Thẩm thượng thư thích ngọc, con cũng có thể luận về chất ngọc, độ bóng và đường khắc một cách tường tận. Sinh nhật Ngọc Hi công chúa, con tặng chuỗi ngọc bát bảo lại là món nàng ấy thích nhất... Khuyên tai này cũng rất hợp với vương phi, da con bé trắng, đeo vào rất đẹp.”

Trì Huỳnh lặng lẽ nhìn người đàn ông nói cười tự nhiên trước mắt, trong lòng chợt dâng lên một nỗi xót xa.

Tựa như đầu bếp mất vị giác, người đánh đàn mất thính lực, tướng quân tàn phế hai chân. Y không nhìn thấy thế giới này nữa, nên chẳng thể nào còn phong lưu hào sảng, cũng chẳng thấy được cảnh sắc bốn mùa xuân hạ thu đông. Những báu vật, kỳ trân qua tay y, cuối cùng cũng chỉ trở thành một vỏ xác lạnh lẽo xám xịt.

Người ta luôn tiếc nuối trước cái đẹp khiếm khuyết, nàng cũng không ngoại lệ.

Lúc này Trang phi nhớ ra điều gì, quan tâm hỏi: “Dĩnh Nguyệt, gần đây con bị cảm lạnh đã khỏi hẳn chưa?”

Nghe tiếng gọi ấy, Trì Huỳnh lập tức hoàn hồn, cố giữ giọng bình tĩnh như thường:

“Đã khỏi hẳn rồi ạ, khiến mẫu phi lo lắng, là con dâu không phải.”

Trang phi cười dịu dàng:

“Người một nhà, không cần nói những lời ấy.”

Bà mỉm cười dò xét đôi trẻ trước mặt:

“Các con mới thành thân chưa được một tháng, Thất lang cũng nên bớt đi công vụ đôi chút, đúng giờ tan triều chắc là làm được nhỉ? Dành thời gian nhiều hơn với Dĩnh Nguyệt, phủ chúng ta bao năm qua vắng vẻ cũng nên đông vui lên một chút rồi.”

Trì Huỳnh nghe hiểu được ẩn ý trong lời ấy.

Tuy biết Chiêu vương không hứng thú chuyện nam nữ, tất sẽ không cùng nàng chung chăn gối, mà chính nàng cũng không định lưu lại vương phủ lâu dài, sớm muộn gì cũng rời đi. Nhưng bị trêu chọc đến chuyện ấy, nàng vẫn cảm thấy vừa thẹn vừa xấu hổ, mặt đỏ bừng.

Quỳnh Lâm cô cô cũng phụ họa đùa cợt: “Nương nương xem kìa, vương phi xấu hổ rồi.”

Trì Huỳnh chỉ thấy mình không biết nên làm sao cho phải, song nghĩ đến bệnh tình Trang phi, đành cố gắng phối hợp trò chuyện thêm vài câu.

May mà không lâu sau, Trang phi bắt đầu tỏ ra mỏi mệt, thấy Chiêu vương đứng dậy cáo từ, nàng cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy đỡ Trang phi trở về giường nghỉ.

Khi xoay người mới phát hiện ra, chiếc đôn hai người họ vừa ngồi lại đúng vị trí chéo bên trái phía trước Chiêu vương, y muốn ra ngoài, nhất định phải né chính xác mới không vấp phải. Trông thấy Chiêu vương sắp va vào đó, tim Trì Huỳnh thắt lại, gần như theo bản năng bước lên đỡ lấy cánh tay y:

“Điện hạ...”

Nàng còn chưa hoàn hồn, liền dùng giọng chỉ hai người nghe được mà khẽ nói:

“Cẩn thận dưới chân.”

Yến Tuyết Thôi trầm mặc chốc lát, cảm nhận lòng bàn tay nàng đặt lên tay áo mình truyền đến sự ấm áp và chắc chắn, y khẽ nhắm mắt, đè nén những ý nghĩ nổi lên dưới lớp da thịt.

Trì Huỳnh không hề chú ý đến sắc mặt y đổi khác, nhưng dường như lại cảm thấy mạch đập nơi cổ tay y rất mạnh mẽ.

Giao hòa cùng nhịp tim gấp gáp, hoảng loạn của nàng.

Dù chỉ là tiếp xúc trong tình huống bất đắc dĩ, nàng vẫn cảm thấy vô cùng bối rối. Sau khi đỡ y tránh khỏi chiếc đôn, nàng bèn vội vàng rút tay lại, cẩn thận đi sát bên y.

Yến Tuyết Thôi chỉ cảm thấy cảm giác trên cánh tay dần tan biến, nhiệt độ theo bàn tay nàng truyền qua lớp áo cũng dần tan đi.

Y cụp mắt, như thể có thứ gì đó vừa bị rút đi, cảm giác trống rỗng mơ hồ lan khắp lòng như một tấm lưới nhện.