Chiêu vương chính là trong lúc điều tra cái chết của đại ca thì bị Vinh Vương gài bẫy, suýt mất mạng. Cũng từ đó, đôi mắt y vĩnh viễn không còn thấy ánh sáng nữa.
Chiêu Vương trọng thương mù lòa, Trang phi thì nửa mê nửa tỉnh, còn nàng, lại tình cờ có gương mặt giống Trì Dĩnh Nguyệt đến bảy phần. Chính vì vậy mà một bá phủ đã xuống dốc vẫn dám liều lĩnh che mắt thiên tử tráo đổi thân phận, để nàng thay Trì Dĩnh Nguyệt gả vào phủ Chiêu Vương.
Chỉ là Trì Huỳnh nghĩ mãi không hiểu. Chiêu vương giờ đã mù lòa, không còn cơ hội chen chân vào triều chính. Trang phi vì bệnh mà lúc tỉnh lúc mê, nhiều phen làm hoàng đế nổi giận. Mẹ con họ sớm đã hoàn toàn thất thế, vậy thì rốt cuộc là ai vẫn còn muốn dồn họ đến đường cùng?
Thấy Quỳnh Lâm không nói thêm gì nữa, Trì Huỳnh cũng không tiện hỏi tiếp. Chỉ cần nàng đã thể hiện sự quan tâm tới Chiêu vương là đủ.
Quỳnh Lâm vẫy tay ra hiệu, lập tức có một ma ma già cùng bốn nha hoàn bước lên, cúi người hành lễ.
Ma ma già dẫn đầu khoảng chừng 40 tuổi, chân mày hẹp, đôi mắt tròn, mặc áo lụa màu xanh biếc, cử chỉ gọn gàng chuẩn mực, từ đầu đến chân đều toát lên vẻ thạo việc chu toàn. Bốn nha hoàn phía sau đều búi tóc giống nhau, trang phục cũng thống nhất một kiểu, nhìn qua đều sạch sẽ, lanh lẹ.
Quỳnh Lâm giới thiệu:
“Đây là Phương Xuân cô cô, từ nay sẽ luôn ở bên hầu hạ vương phi, đồng thời thay vương phi quản lý việc trong hậu viện. Mấy người sau tên là Thanh Chi, Ngân Kiều, Tang Chi và Bội Lan, sau này sẽ phụ trách sinh hoạt hằng ngày của vương phi.
Phương Xuân cô cô bước lên hành lễ, bốn nha hoàn cũng đồng loạt quỳ gối vái chào.
Trì Huỳnh nhẹ gật đầu, dịu dàng gọi bọn họ đứng dậy.
Thực ra lần này nàng cũng mang theo hai nha hoàn hồi môn, nhưng dùng đầu gối nghĩ cũng biết đó là người do Ân thị cài vào để giám sát nàng. Giờ vương phủ lại ban thêm năm người, nàng cũng không tiện từ chối.
Nàng lần lượt nhìn lướt qua từng khuôn mặt trước mắt, trong lòng lại không phân rõ được bên nào mới thực sự nguy hiểm hơn.
Về sau chỉ đành luôn luôn cảnh giác, tự nhủ bản thân không được phép có chút sơ hở nào. Nếu để chuyện tráo hôn bại lộ, tội khi quân không chỉ khiến bá phủ bị liên lụy, mà cả nàng và mẹ cũng không thể toàn mạng.
Đêm xuống, Hương Cầm và Bảo Phiến giúp nàng tẩy trang, rồi lại hầu dùng cơm, tắm rửa.
Trì Huỳnh vẫn chưa quen cảm giác được người khác phục vụ. Những năm qua nàng sống cùng mẹ nơi nông trang ngoài thành, bên người chỉ có một vυ" già chuyên giặt giũ nấu nướng. Mẹ nàng lại yếu ớt, việc ăn uống sinh hoạt đều do một tay nàng lo liệu.
Nhưng giờ đây, trong mắt người khác nàng là thiên kim nhà họ Trì, từ bé đã quen sai bảo kẻ dưới. Dẫu trong lòng có lúng túng đến đâu, nàng cũng phải ép bản thân từ bỏ thói quen tự tay làm mọi việc, để mặc cho họ hầu hạ.
Sau khi tắm gội xong, Trì Huỳnh ngồi nghỉ bên giường, Phương Xuân cô cô cầm một quyển sách bước vào, gọi nhẹ:
“Vương phi.”
Trì Huỳnh đưa tay nhận lấy, nhưng vừa lật trang đầu tiên nhìn thấy bức tranh vẽ cảnh nam nữ ân ái trong đó, gương mặt nàng lập tức ửng đỏ.
Dưới ánh đèn, Phương Xuân cô cô lặng lẽ ngắm nhìn mỹ nhân. Chỉ thấy thiếu nữ ngồi yên trong ánh nến vàng nhạt, làn da trắng mịn như tuyết đầu mùa phủ lớp sáng mờ ảo, ánh lên nét dịu nhẹ như vầng trăng non. Khuôn mặt đã rửa sạch phấn son lại càng lộ rõ vẻ thanh tú dịu dàng tự nhiên, tựa đóa sen vừa hé nở trong làn nước trong veo. Vẻ đẹp ấy nhẹ nhàng mà cuốn hút, khiến bao lớp son phấn ngoài kia cũng trở nên tầm thường, kém sắc.
Phương Xuân cô cô thoáng thất thần nhìn Trì Huỳnh một lúc, rồi dịu giọng nói:
“Chắc hẳn phu nhân đã dặn dò quy củ động phòng với vương phi từ trước. Chỉ là tình trạng của điện hạ có chút đặc biệt, nên Trang phi nương nương dặn nô tỳ nhất định phải nhắc thêm đôi lời, mong có thể giúp hai người sớm viên phòng.”
Trì Huỳnh thu lại vẻ thẹn thùng, nhẹ nhàng gật đầu.
Trên thực tế Ân thị chưa từng dạy nàng những chuyện này. Chỉ nghe nói Chiêu vương bị thương nặng, chẳng còn sống bao lâu, có lẽ sớm đã không thể sinh hoạt phòng the được nữa. Vì vậy, đến cả việc đó Ân thị cũng chẳng buồn dạy qua.
Phương Xuân cô cô chậm rãi nói tiếp:
“Tuy điện hạ bị mù, nhưng không thích để người khác tới gần hầu hạ. Ăn mặc rửa mặt đều tự mình làm lấy, hành động cũng không khác gì người thường. Chỉ là chưa từng trải chuyện phòng the, trước nay chưa có thị thϊếp hay hầu phòng gì cả. Thêm vào đó là đôi mắt mù lòa, vậy nên chuyện khuê phòng sau này cần Vương phi chủ động một chút.”