Chương 29: Che giấu (1)

Đến bên ngoài Thọ Xuân Đường, Trì Huỳnh lặng lẽ liếc nhìn Yến Tuyết Thôi, trong lòng tò mò không biết y định che giấu Trang phi thế nào. Dù sao thì mù lòa cũng không phải là thứ bệnh thường, không thể chỉ dựa vào nhẫn nại hay giấu giếm là có thể qua mặt, vậy mà y lại giấu được suốt hơn một năm.

Yến Tuyết Thôi đã báo trước khi đến, Quỳnh Lâm cô cô đã chờ sẵn ngoài cổng viện. Thấy người đến, bà ấy cung kính tiến lên hành lễ: “Điện hạ, vương phi.”

Yến Tuyết Thôi nói miễn lễ, rồi hỏi: “Dạo này mẫu phi thế nào?”

Quỳnh Lâm đáp: “Tinh thần nương nương vẫn ổn, chỉ là thỉnh thoảng không nhận ra người, không nhớ được chuyện. Lúc tỉnh táo thì luôn nhắc đến ngài và vương phi, sáng nay mới tỉnh, y nữ đang xoa bóp cho người.”

Yến Tuyết Thôi khẽ gật đầu, vừa đến hành lang thì giao cây gậy mù trong tay cho thị vệ bên cạnh, rồi ung dung bước vào bên trong.

Trì Huỳnh rón rén theo sau, ánh mắt gần như không rời khỏi bước chân y, chỉ sợ xảy ra sơ suất.

May mà trong phòng trải thảm lông thật bằng phẳng, giá đèn, lư hương, đôn trống... đều đã được sắp xếp sẵn từ trước, có thể nói là thông thoáng không gì cản trở.

Yến Tuyết Thôi chậm rãi bước vào trong, bước chân ổn định, dừng lại ngay trước chiếc giường sơn đen khắc năm con dơi vây quanh chữ “thọ” nơi Trang phi đang nửa nằm nghỉ ngơi, cúi đầu hành lễ, giọng nói ôn hòa: “Mẫu phi.”

Trì Huỳnh cũng lập tức theo y hành lễ.

Trang phi vẫn luôn tiếc nuối vì không thể tham dự hôn lễ của con trai và con dâu. Nay thấy con trai con dâu tài sắc xứng đôi, như một đôi bích nhân, trong lòng vui mừng khó nói thành lời, lại cố làm ra vẻ hờn trách, nhìn Yến Tuyết Thôi: “Con bận việc lớn thì thôi, không đến thăm mẫu phi cũng được, nhưng đến việc cùng tân nương dâng trà cũng không có thời gian sao?”

Trì Huỳnh mím môi, một nỗi thẹn thùng khó tả dâng lên trong lòng.

Nàng đến Thọ Xuân Đường hai lần, lần nào Trang phi cũng trong trạng thái tỉnh táo, coi nàng như con dâu ruột thịt, yêu thương như vãn bối. Những ngày nàng bị cảm lạnh bà còn sai người đưa thuốc bổ, y phục, trang sức đến... thật là một trưởng bối hiền hòa nhân hậu.

Khó mà tưởng tượng được khi phát cơn mê, bà lại từng vung dao với con ruột của mình, nếu sau này biết được chuyện đó, bà sẽ đau đớn đến nhường nào?

Nghĩ đến đây, Trì Huỳnh ngẩng mắt nhìn sang Chiêu vương.

Đôi mắt xám tro của y giấu kín ý cười, hướng về phía Trang phi, bình tĩnh thong dong đáp: “Việc Binh bộ bận rộn, đầu xuân phải lo chuẩn bị kỳ thi võ năm nay, mong mẫu phi lượng thứ.”

Từ xưa ở Đại Tấn, hoàng tử đến tuổi 15 đều sẽ được phân đến các nha môn trong triều để rèn luyện, nhằm làm quen với công việc triều chính, trợ giúp xử lý các vụ việc ở các bộ. Nội các, Lục bộ, Ngũ tự đều nằm trong danh sách này. Bên ngoài thì nói là bồi dưỡng năng lực nhưng bên trong lại là cơ hội để các hoàng tử kết giao triều thần, bồi dưỡng thế lực.

Trước kia Định vương được phân đến Lại bộ, còn Yến Tuyết Thôi sau khi lập chiến công nơi Bắc Cương, trở về kinh thì thuận lý thành chương được phân về Binh bộ.

Nhưng Trang phi không biết rằng, từ khi y bị mù, đã hơn một năm nay không còn trông coi việc ở Binh bộ nữa.

Bà chỉ nghĩ rằng y quá đắm chìm vào công vụ, không rảnh lo chuyện nhà, bèn bảo: “Mẫu phi thông cảm hay không không quan trọng, phải hỏi xem tân nương của con có chịu thông cảm không?”

Trì Huỳnh không ngờ hai mẹ con họ lại kéo mình vào, nhất thời lúng túng.

Yến Tuyết Thôi mỉm cười nhìn sang, như cố ý hỏi: “Vương phi có nguyện ý cảm thông không?”

Mặt Trì Huỳnh đỏ bừng: “Thϊếp... thϊếp cảm thông.”

Yến Tuyết Thôi quay sang: “Mẫu phi xem.”

Trang phi trợn mắt lườm y một cái: “Con thật là...”

Yến Tuyết Thôi chỉ cười.

Trang phi cụp mắt xuống, vô tình liếc đến bàn tay đang băng vải trắng của y, lập tức nhíu mày: “Đây là bị sao vậy?”

Tâm Trì Huỳnh đột nhiên thắt lại.

Người sáng mắt đều nhìn ra Trang phi đang nhìn tay y, nhưng Chiêu vương thì không biết điều đó.

May mà Chiêu vương phản ứng rất nhanh, giơ tay lên cử động các khớp, thản nhiên nói: “Khi đi tuần tra vệ sở, con đấu thử với người khác, bị thương nhẹ chút thôi.”

Trang phi bất đắc dĩ: “Từ nhỏ con đã ham võ cũng đành, mà nay đã thành thân rồi, chẳng lẽ còn không thể điềm đạm một chút?”

Yến Tuyết Thôi cũng không tranh luận, thẳng thắn nhận lỗi.

Trì Huỳnh đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn hai mẹ con họ.

Đôi mắt của Chiêu vương... Nếu không nhìn kỹ, hoặc không nghĩ đến việc y bị mù, thật sự rất khó nhận ra trong cặp mắt tro nhạt kia ẩn chứa chút mơ hồ trống rỗng. Huống hồ y trước mặt Trang phi lại cười nói tự nhiên, không có lấy nửa phần e dè, căng thẳng hay cảnh giác giống người mù.

Thính lực y cực tốt, có thể dựa vào thanh âm của Trang phi và Quỳnh Lâm cô cô mà kịp thời điều chỉnh hướng ánh mắt. Giọng nói ấm áp, lông mày giãn ra, cử chỉ điềm đạm, thật sự là ứng phó vô cùng thuần thục.