Chiêu vương vuốt ve tua khuyên mảnh nhỏ lạnh buốt, trong lòng cảm thấy khá hài lòng.
Vương phi của y, hễ đứng trước mặt y là căng thẳng thấy rõ. Y vừa nói vài câu, nàng đã run lên, đến cả chiếc trâm trên tóc và đôi khuyên dưới tai cũng khẽ rung, kêu lanh canh trong vắt như hạt vàng rơi, như gợn nước lăn tăn. Âm thanh nhỏ xíu ấy kéo dài rất lâu, khiến người ta chỉ muốn đưa tay giữ lấy, muốn nắm trọn nàng trong lòng bàn tay.
Nàng đeo đôi khuyên tai này, hẳn cũng sẽ run lên thật dễ nghe.
Chiêu vương khẽ nhếch môi, khép lại hộp khảm trai, dặn: “Mang đến Thấu Ngọc trai, nhân tiện xem vương phi đã khỏi cảm lạnh chưa, nếu khỏi rồi thì theo bổn vương cùng đến Thọ Xuân Đường vấn an mẫu phi.”
Trì Huỳnh vốn còn định mượn cớ cảm lạnh để tránh y mấy ngày nhưng Chiêu vương lại lôi cả Trang phi ra, nàng không thể tiếp tục lấy cớ chối từ, tránh để người ta nói nàng bất kính với mẹ chồng.
Mỗi ngày nàng đều uống thuốc đều đặn, chăm sóc bản thân cẩn thận, đến đầu tháng ba tiết trời ấm lên, cuối cùng nàng cũng hoàn toàn khỏi bệnh.
Trì Huỳnh điều chỉnh lại tâm trạng, gọi Hương Cầm đến giúp nàng thay y phục, trang điểm.
Trước gương trang điểm hoa văn cánh sen, Hương Cầm giúp nàng đeo đôi khuyên tai mà Chiêu vương sai người đưa tới, ánh mắt lập tức sáng rỡ: “Đôi ngọc tủy đỏ này đúng là rất hợp với làn da của vương phi.”
Hương Cầm từng hầu hạ bên cạnh Trì Dĩnh Nguyệt, giờ đây nàng ta đã nhận ra, nhị cô nương và tam cô nương tuy có vài phần tương tự ở đường nét lông mày đôi mắt song nhìn kỹ lại không giống nhau. Nhị cô nương như mẫu đơn rực rỡ kiêu sa, tam cô nương lại như hải đường thanh nhã dịu dàng, cả hai đều là nhan sắc hiếm thấy.
Năm ngoái, tam cô nương còn gầy yếu quá mức nhưng sau quãng thời gian dưỡng bệnh cẩn thận gần đây, nàng giống như đóa hải đường nở rộ dưới nắng xuân, mỗi ngày một rực rỡ khiến người ta phải kinh diễm.
Mỗi ngày Hương Cầm tô phấn điểm son cho gương mặt này, trong lòng đều cảm thấy có chút tội lỗi, chỉ sợ lớp phấn son dày nặng này làm hoen ố dung nhan trong trẻo sáng ngời của tam cô nương.
Trì Huỳnh mân mê miếng ngọc tủy dưới tai, thật ra lần đầu tiên nhìn thấy đôi khuyên tai này, trong đầu nàng chỉ có một ý nghĩ: quý giá, không tương xứng với thân phận của nàng.
Nếu có thể mang đôi khuyên tai này đi cầm, chắc chắn sẽ được một khoản lớn. Có bạc rồi, nàng sẽ có dũng khí để rời đi, thuốc cho mẹ cũng không cần lo nữa... Tiếc là chỉ có thể nghĩ mà thôi.
Nàng đeo đôi khuyên tai này cũng không phải vì thích, trong mắt nàng, những món trang sức hoa lệ này chẳng khác gì nhau. Chỉ là Chiêu vương dường như đặc biệt để ý đến đồ trang sức của nàng, lần trước còn cố ý hỏi về đôi khuyên tai bị gãy. Để tránh khiến y nghi ngờ hay đặt câu hỏi, y đưa gì nàng đeo nấy vậy.
Dùng xong bữa sáng, Thanh Chi bước vào, nói: “Vương phi, điện hạ đã đến, đang đợi người ngoài viện.”
Đã nhiều ngày không gặp, vừa nghe đến cái tên này, cơ thể Trì Huỳnh vẫn theo phản xạ có điều siết lại.
Nàng đứng dậy bước ra cửa, liền thấy một người đàn ông khoác áo bào gấm trắng ngà thêu hoa màu mực đứng chờ bên ngoài. Trong tay y là trượng trúc ngọc mực, tư thế ung dung như tùng tuyết trong nắng, tao nhã quý phái, đĩnh đạc như lan như ngọc.
Nghe thấy động tĩnh, người đàn ông quay người “nhìn” lại: “Sức khỏe vương phi đã hoàn toàn khỏi hẳn chưa?”
Trì Huỳnh buộc bản thân phải quen với cách xưng hô “vương phi” này, bước lên phía trước hành lễ: “Đa tạ điện hạ quan tâm, thϊếp đã khỏi hẳn rồi. Chỉ là những ngày qua vì cảm lạnh quấy nhiễu, không thể đến lầu Nhạn Quy hầu thuốc, cũng chưa thể ở bên chăm sóc mẫu phi, mong điện hạ lượng thứ.”
Nàng ho suốt mấy ngày nên giọng nói vẫn còn hơi khàn, giống như tuyết mỏng rơi trên cành mai, khẽ khàng lướt qua màng tai, tựa như hương thoảng vấn vương.
Cổ họng Yến Tuyết Thôi lăn nhẹ, y siết chặt trượng trúc trong tay: “Mẫu phi thích sự yên tĩnh, trong phủ có nhiều hạ nhân, không cần nàng sớm tối hầu hạ thuốc thang. Còn về phần bổn vương... quả thực đã lâu không gặp vương phi rồi.”
Y xoay người bước ra ngoài cổng viện: “Còn lâu đến mức bổn vương sắp khỏi hẳn rồi, không cần vương phi phải vất vả băng bó, thoa thuốc nữa.”
Trì Huỳnh rón rén đi theo phía sau, chỉ cảm thấy trong lời y nói có một loại... quái gở khó gọi thành lời?
Yến Tuyết Thôi dường như cảm nhận được ánh mắt của nàng, đôi mày hơi nhướng lên: “Sao vậy, vương phi là hy vọng bổn vương sớm khỏi, hay là... không hy vọng?”
Trì Huỳnh hơi sững sờ, vội đáp: “Thϊếp dĩ nhiên là hy vọng điện hạ sớm khỏi, chỉ là lời điện hạ vừa rồi khiến thϊếp trong lòng thấp thỏm, lại hổ thẹn, nhất thời không biết nên đáp thế nào.”
Yến Tuyết Thôi mỉm cười: “Thì ra là vậy.”
Trì Huỳnh mím chặt môi: “Vâng.”
Tuy rằng bệnh tình của Chiêu vương có liên quan mật thiết đến việc nàng có thể rời khỏi vương phủ sớm hay không, nhưng nàng cũng chưa từng mong hắn ta xảy ra chuyện. Người ép nàng gả thay là mẹ con Ân thị, không phải Chiêu vương.