Chương 26: Tính toán (2)

Xương Viễn bá đi lại trong phòng, vẫn không dám dễ dàng đưa ra quyết định.

“Chuyện này tuyệt đối không thể chậm trễ!” Ân thị giọng gấp gáp: “Qua mấy hôm nữa đợi nàng khỏi cảm lạnh, e là sẽ viên phòng với Chiêu vương mất! Lúc đó muốn đổi cũng không kịp nữa! Chẳng lẽ ông muốn để Dĩnh Nguyệt cả đời phải lẩn trốn, không dám gặp người sao?”

Thấy Xương Viễn bá vẫn chưa trả lời, bà ta lại đuổi theo nói: “Bao năm qua ông đã đối xử với mẹ con nó ra sao? Trong lòng nó có hận, liệu có chịu giúp đỡ người cha này và hai đứa em trai kia nữa không? Ông không sợ sau này nó làm mưa làm gió, mượn thế vương phi ra oai, đè đầu cưỡi cổ nhà ta à?”

Thần sắc Xương Viễn bá rốt cuộc đã dao động.

Giờ đổi người về, mọi chuyện quay về quỹ đạo, sẽ không lo chuyện gả thay bị bại lộ. Dĩnh Nguyệt từ nhỏ được nuông chiều, tất nhiên sẽ giúp đỡ gia đình. Còn Trì Huỳnh... Tiết di nương từng bị ông ta đánh suýt chết, chỉ sợ Trì Huỳnh đã hận ông ta thấu xương!

Hai người đã hạ quyết tâm, Ân thị lập tức sai người chuẩn bị xe ngựa, đến biệt viện đón Trì Dĩnh Nguyệt về phủ.

Trước kia sắp xếp để Trì Huỳnh gả thay, Trì Dĩnh Nguyệt đương nhiên không thể công khai lộ diện. Ân thị vốn định để nàng ta mượn thân phận Trì Huỳnh, cùng Tiết di nương ở tại Xuân Liễu Uyển. Bình thường hai người không ở cùng một chỗ, Ân thị còn chuẩn bị cho nàng ta một gian phòng riêng, có hạ nhân hầu hạ ăn uống đầy đủ. Nhưng nàng ta sống chết không chịu, nói là sợ lây bệnh, Ân thị đành bất lực đưa nàng ta tạm thời sắp xếp tại một biệt viện hẻo lánh trong kinh thành.

Ăn mặc dùng đồ dĩ nhiên không được sung túc như trước, Ân thị vốn tưởng con gái sẽ chịu khổ, nào ngờ, Trì Dĩnh Nguyệt không những chẳng gầy đi tí nào, mà còn đầy đặn hơn trước.

So ra thì Trì Huỳnh càng thêm gầy yếu mảnh khảnh, nếu không phải năm ngoái mời đại phu điều dưỡng cơ thể giúp nàng, cố cho từ làn da đến dáng người đều giống một tiểu thư khuê các sống trong nhung lụa, thì nói nàng “gầy trơ xương” cũng chẳng ngoa.

Trì Dĩnh Nguyệt lúc này đang vô cùng nhàm chán ngồi thêu túi hương trên giường, thấy mẹ đến thì mắt sáng rỡ, vội vã ném khung thêu xuống bàn con, đứng bật dậy hỏi: “Mẹ tới có phải vì Chiêu vương chết rồi không?”

Ân thị lườm nàng ta một cái: “Chiêu vương còn sống khỏe mạnh, mẹ đến đón con về nhà. Ngày mai sẽ để Trì Huỳnh tìm cớ hồi phủ, hai đứa các con mau chóng đổi lại thân phận.”

“Đổi... đổi lại ư?” Trì Dĩnh Nguyệt trừng mắt há hốc mồm, gần như không tin vào tai mình.

Ân thị nói: “Tin đồn Chiêu vương trọng thương sắp chết chỉ là lời đồn nhảm, còn tính tình hung bạo kia cũng toàn là chuyện bịa đặt. Nhân lúc bọn họ còn chưa viên phòng, đổi lại sớm thì có thể đoạn tuyệt hậu hoạn.”

Trì Dĩnh Nguyệt bất giác siết chặt tay áo, ấp úng: “Nhưng... nhưng bên ngoài đều đồn thế cả, chẳng phải trước đây mẹ cũng nói phủ Chiêu vương không khác nào hố lửa sao? Nhỡ đâu, nhỡ đâu là Trì Huỳnh lừa chúng ta thì sao?”

So với Trì Huỳnh, Ân thị tin rằng Hương Cầm sẽ không nói dối: “Trì Huỳnh đã nhiều lần đích thân bôi thuốc cho Chiêu vương, chẳng phải vẫn sống yên ổn đó sao?”

Trì Dĩnh Nguyệt chau mày, vẻ mặt đầy đau khổ, không cam lòng nói: “Không được đâu, mẹ à, con... con không muốn gả cho một kẻ mù.”

Ân thị tức đến run người, chỉ thấy con gái mình đúng là bị bà ta cưng chiều đến mức không còn biết điều độ, đến nước này rồi còn dám bướng bỉnh.

“Mù thì sao? Một vương gia mù với một thư sinh nghèo lành lặn, dùng chân cũng biết chọn ai.”

Trì Dĩnh Nguyệt lẩm bẩm: “Sao mẹ biết được sau này con chỉ có thể gả cho thư sinh nghèo? Nhỡ đâu...”

“Không có “nhỡ đâu” gì cả.” Ân thị quát lớn: “Không đổi lại, chỉ cần Trì Huỳnh còn là vương phi một ngày, con sẽ mãi không thể ngẩng đầu lên được. Chẳng lẽ con muốn trốn cả đời trong biệt viện này, để bá phủ mãi mang tiếng khi quân? Danh phận Chiêu vương phi vốn dĩ thuộc về con, lẽ nào con muốn để tiện nữ của tiểu thϊếp kia hưởng hết mọi lợi lộc sao?”

Trì Dĩnh Nguyệt vẫn không chịu, cố nghĩ ra lý do: “Nếu làm vương phi thật tốt như thế, thì Trì Huỳnh đã chẳng cam tâm tình nguyện trả lại cho con. Hay là... chúng ta cứ quan sát thêm một thời gian nữa? Tin đồn không thể không có lý do, nhỡ Chiêu vương chỉ giả bộ ôn hòa nhưng khi lên giường thì hành hạ người thì sao? Nghe nói người tàn tật thường có sở thích lệch lạc, mẹ cũng không muốn con vừa vào phủ đã bị hắn ta hành hạ đến chết chứ...”

Ân thị tức giận đến mức chọc mạnh ngón tay vào trán nàng ta.

Nhưng nghĩ lại, những gì con gái nói cũng không hẳn không có lý. Nếu quá nóng vội, sợ rằng kết cục lại thành hại con.

Huống hồ nếu đổi người mà con gái không chịu phối hợp, cho dù có ép nàng ta vào vương phủ, bắt buộc nàng ta làm vương phi, thì sớm muộn cũng sẽ lộ ra sơ hở.