Hôm ấy, khi Quỳnh Lâm cô cô đến còn nói thêm một câu rằng dù sao hôn sự này cũng là thánh chỉ của Vĩnh Thành đế, đợi nàng khỏi bệnh thì tốt nhất nên cùng Chiêu vương vào cung tạ ơn, như vậy mới trọn lễ nghĩa.
Đó cũng là ý của Trang phi nương nương. Tuy bà vì chứng hoang tưởng mà có hiềm khích với Vĩnh Thành đế nhưng Chiêu vương dù sao cũng là hoàng tử, bà lại là con dâu hoàng gia, theo lễ chế thì sau ngày đại hôn phải vào cung tạ ơn. Chỉ là trước đó vì Chiêu vương trọng thương nên việc này bị trì hoãn, trong cung cũng thông cảm việc y mù mắt nên các phần thưởng đều được đưa thẳng đến vương phủ. Song nếu hai người cứ mãi chưa tiến cung tạ ơn thì dễ bị cho là thất lễ.
Trì Huỳnh vừa mới thả lỏng tâm trạng một chút, giờ lại căng thẳng trở lại.
Vào cung tạ ơn đồng nghĩa với việc nàng sẽ gặp rất nhiều người: Vĩnh Thành đế, hoàng hậu, có lẽ còn có một vài tôn thất hoàng thân khác. Nàng không chắc Trì Dĩnh Nguyệt trước đây từng gặp những ai, mà bản thân thì lại chẳng biết nên đối phó ra sao.
Ân thị từng nhắc qua mấy người bạn thân của Trì Dĩnh Nguyệt, còn cả họ hàng bên nội ngoại, nhưng đến mặt mũi nàng cũng không thể phân biệt. Trì Dĩnh Nguyệt lại từng xuất hiện tại các yến tiệc thưởng hoa, thi đấu mã cầu của các gia đình lớn, cho dù nàng có hóa trang giống đến đâu cũng khó làm được hoàn toàn kín kẽ.
Mấy ngày liên tiếp suy nghĩ quá nhiều, nàng thao thức khó ngủ, cơn cảm lạnh chẳng những không thuyên giảm mà còn nặng thêm.
Nghĩ đi nghĩ lại, Trì Huỳnh vẫn quyết định để Hương Cầm lấy cớ thăm mẹ, quay về Trì phủ một chuyến.
Hương Cầm là người nhà sinh ra trong phủ, mẹ nàng ta là Trịnh ma ma, tỳ nữ trong viện của Ân thị, để nàng ta quay về sẽ không gây nghi ngờ.
Sau khi Hương Cầm về phủ, lập tức đến gặp Ân thị, bẩm báo lại đầy đủ lời dặn của Trì Huỳnh.
“Tam cô nương lo rằng một khi vào cung thỉnh an, thân phận của nàng e là sẽ không giấu nổi. Thương thế của Chiêu vương điện hạ đã chuyển biến tốt, con người cũng ôn hòa lễ độ hơn lời đồn, tuyệt chẳng phải kẻ tàn nhẫn gϊếŧ người vô cớ. Tam cô nương nghĩ, trước khi cùng Chiêu vương điện hạ viên phòng, liệu có thể nhanh chóng đổi lại với nhị cô nương? Tam cô nương còn nói, chỉ cần hai người đổi lại thân phận, nàng sẽ đưa Tiết di nương rời khỏi kinh thành, từ nay không quay lại nữa.”
Không thể không nói, Ân thị quả thực đã động lòng.
Chuyện Chiêu vương trọng thương không cứu được vốn là lời đồn bên ngoài, con gái khóc lóc không chịu xuất giá, bà ta mới mạo hiểm để Trì Huỳnh gả thay. Vốn toan tính đợi khi Chiêu vương “đi rồi” sẽ tính tiếp cho con gái - bất kể là làm góa phụ của Chiêu vương hay để Trì Huỳnh tuẫn táng theo, sau đó con gái lại lấy thân phận tam cô nương của Trì phủ che giấu thân phận mà sống tiếp - cũng còn hơn bị Chiêu vương hành hạ đến chết hay bị ép tuẫn táng!
Còn như lời đồn rằng y hung bạo tàn nhẫn, không phải Trì Huỳnh vẫn bình yên đó sao? Nghe Hương Cầm nói, nàng còn từng đích thân bôi thuốc cho Chiêu vương, hầu hạ gần gũi, mà Chiêu vương cũng không bóp chết nàng.
Ân thị nhớ lại ngày Trì Huỳnh về thăm nhà, xe ngựa của phủ Chiêu vương uy nghi đến nhường nào, nàng một thân xiêm y lộng lẫy, trâm ngọc vòng vàng lấp lánh, quả thực là gà rừng hóa phượng hoàng!
Nhưng tất cả những thứ ấy vốn nên thuộc về Dĩnh Nguyệt mới phải!
Giờ đây trời quang mây tạnh, cơ thể Chiêu vương không có gì đáng ngại, nếu Trì Huỳnh tiếp tục làm vương phi, chẳng phải là nhặt được món hời trời ban sao!
Chiêu vương đã mù, sau này tất nhiên không thể tranh đoạt ngôi vị thái tử nhưng vương phi thì vẫn là vương phi, vinh hoa phú quý cả đời là điều khỏi phải bàn. Chiêu vương mù, Trang phi lại điên loạn, nếu Dĩnh Nguyệt vào phủ, chẳng phải có thể chưởng quản trung khuê, sắp xếp mọi việc trong phủ hay sao? Tương lai lại có thêm một đứa con để nương tựa, thì đó chính là cháu nội của Vĩnh Thành đế!
Nghĩ đến đây, sao Ân thị có thể không động tâm!
Bà ta lập tức đi tìm Xương Viễn bá bàn bạc chuyện này.
Nhưng Xương Viễn bá không lạc quan đến vậy: “Đó là vương phi đó! Bà nghĩ cứ chọn người gả thay là được, giờ muốn đổi lại là đổi được sao? Bà tưởng phủ Chiêu vương là nhà bà mở à?”
Ân thị sốt ruột nói: “Chiêu vương là kẻ mù, y chưa từng thấy diện mạo vương phi, huống hồ Trì Huỳnh và Dĩnh Nguyệt lại giống nhau đến thế, lặng lẽ đổi người, ai mà nghĩ tới chuyện này? Dù có nghi ngờ, bọn họ có chứng cứ gì?”
Xương Viễn bá nói: “Thế còn các nha hoàn, tỳ nữ hầu hạ trong phòng thì sao? Lẽ nào họ không nhận ra?”
Ân thị đáp: “Vậy thì để Trì Huỳnh nhân lúc bị cảm lạnh mấy ngày này mà đuổi hết bọn họ đi, nằm liệt trên giường không ra ngoài, chỉ giữ lại Bảo Phiến và Hương Cầm hầu hạ. Đợi khỏi hẳn cũng là nửa tháng sau, học vài phần thần thái, nếu giọng khác thì nói là do bị cảm lạnh tổn thương cổ họng. Đám nha hoàn trong vương phủ mới chỉ hầu hạ nàng được mấy lần, ai dám khẳng định vương phi đã bị đổi người?”