Chương 24: Nhiễm cảm lạnh

Thuốc sắc đen đặc được dâng lên, Trì Huỳnh nhíu mày uống xuống, miệng đắng chát nhưng trong lòng lại nhẹ nhõm hẳn.

Có lẽ mấy ngày liền sống trong nỗi lo lắng đè nặng khiến nàng cả đêm trăn trở. Vừa nhắm mắt lại, trong đầu toàn là bàn tay đẫm máu của Chiêu vương, ngực bụng chằng chịt vết thương, còn có... còn có nhịp thở nóng rực, trầm ổn của người đàn ông rơi lên trán nàng khi nàng vòng tay qua eo hắn, nhiệt độ cơ thể giao nhau, dòng hơi nóng ấy gần như khiến nàng tê dại cả gân cốt... Nàng dứt khoát ngồi dậy dựa cửa sổ một lúc, lại uống thêm hai chén trà lạnh, đợi hơi nóng trên mặt tan đi, cuối cùng mới nhiễm cảm lạnh.

Cũng coi như trong cái rủi có cái may, tuy cơ thể có chút khó chịu nhưng ít ra có thể an tâm ở lại Thấu Ngọc trai vài ngày, thế nào cũng thoải mái hơn chuyện ngày ngày phải chạm mặt Chiêu vương nhiều.

Sau đó, Lâm viện phán cũng đến bắt mạch cho nàng, dặn dò mấy việc, Trì Huỳnh đều ghi nhớ cẩn thận.

Lâm viện phán rời đi rồi lại quay về lầu Nhạn Quy bẩm báo:

“Vương phi đúng là bị nhiễm cảm lạnh, may mắn là triệu chứng còn nhẹ, chỉ cần uống thuốc đúng giờ, chưa đến nửa tháng sẽ khỏi hẳn.”

Yến Tuyết Thôi mân mê hoa văn nổi trên chén trà bằng ngón tay, nhàn nhạt ừ một tiếng.

Lâm viện phán nói: “Vừa rồi vi thần cũng đã kiểm tra qua, hương liệu và phấn son mà vương phi dùng đều là những thứ đang thịnh hành trong giới quý nữ ở kinh thành, hương đốt trong phòng cũng không có gì bất ổn. Hơn nữa, dựa theo mạch tượng của vương phi mà xem, trong cơ thể nàng cũng không có cổ trùng hay tà vật nào làm nhiễu loạn tâm trí.”

Thấy Chiêu vương cúi đầu trầm tư, Lâm viện phán suy nghĩ một lát rồi nói: “Điện hạ không nhìn thấy, nên lại càng nhạy cảm với mùi hương. Nếu hương liệu vương phi dùng là điều điện hạ không thích, vậy có thể xin vương phi thay đổi hoặc không dùng những loại hương nồng như thế nữa. Thần xem mạch tượng điện hạ gần đây bức bối rối loạn, chứng khí huyết bất ổn hình như còn nghiêm trọng hơn trước kia.”

Từ sau khi Định vương chết trận, người ngoài chỉ biết Trang phi không chịu được cú sốc nên mắc chứng hoang tưởng chỉ sau một đêm nhưng không ngờ rằng Chiêu vương lại càng rơi vào cảnh khốn đốn. Thần kinh y luôn căng thẳng, đề phòng khắp nơi, lâu dần khí huyết bị nghẽn tắc, suy nghĩ nhiều mà thiếu ngủ, tinh thần tiêu hao.

Về sau y lại bị thương ở mắt, các giác quan trở nên hỗn loạn, thất tình lục dục dễ vượt quá mức. Vậy mà trước mặt người ngoài lúc nào cũng thể hiện sự điềm tĩnh, nhẫn nhịn đè nén, chỉ có thể dùng cách tổn thương người khác và chính mình để giải tỏa. Lâm viện phán giờ cũng đành bó tay.

“Không phải là không thích.”

Cảm giác đó thật khó diễn tả, Yến Tuyết Thôi nói: “Là rất kỳ lạ.”

Như thể là bản năng nguyên thủy của cơ thể đang thúc đẩy, y có một “khao khát bản năng” đối với nàng.

Thế nhưng hương liệu chẳng có gì bất ổn, những cảm giác này cũng không cần nói với người ngoài.

Yến Tuyết Thôi chuyển đề tài, hỏi về Vĩnh Thành đế: “Dạo này sức khỏe của phụ hoàng?”

Lâm viện phán đáp: “Vẫn giống như trước, không có gì khác biệt. Chỉ là mỗi ngày đều triệu kiến quốc sư, bệ hạ lại càng tin dùng đan dược do quốc sư luyện ra hơn phương thuốc của viện thái y. Những đan dược đó đúng là có công hiệu bổ máu khỏe thân, trông bệ hạ vẫn tươi tỉnh.”

Vĩnh Thành đế trị vì hơn 20 năm, nay đã ngoài 50 tuổi, bắt đầu học theo các vị hoàng đế cổ, bỏ ra nhiều của cải để mời các phương sĩ, cầu tìm cách trường sinh bất lão. Quốc sư hiện tại chính là người được ngài mời về từ đạo quán Thanh Hư trên núi Linh Đài. Trong dân gian người này có biệt hiệu “tiên đạo” là Động Dương Tử, giỏi luyện đan, tinh thông phong thủy, rất được Vĩnh Thành đế tín nhiệm.

Yến Tuyết Thôi thờ ơ nhấp một ngụm trà, khẽ gật đầu, rồi để Lâm viện phán lui xuống.

“Điện hạ đang bức bối trong lòng, nóng nảy khó dằn. Nay ngài đã thành thân với vương phi rồi, chi bằng sớm gần gũi nhau... cũng coi như một cách để giải tỏa bớt.”

“Lâm viện phán đã nói hơi nhiều rồi.”

Ý cười bên môi Yến Tuyết Thôi hơi thu lại, khí thế quanh thân cũng trở nên lạnh lẽo.

Lâm viện phán hoảng sợ không thôi, chẳng kịp lau mồ hôi lạnh trên trán, vội vã cúi người lui ra.

(Chiêu vương: “Chắc chắn hương liệu có vấn đề.”

A Huỳnh: “Là mùi trên người thϊếp thôi.” (chống cằm.)

Chiêu vương: “Vậy là có cổ trùng.”

A Huỳnh: “Không có, cảm ơn.” (chống cằm.)

Chiêu vương: “Thủ đoạn cao thật.”

A Huỳnh: “Thϊếp chỉ thở thôi.” (chống cằm.))

***

Trì Huỳnh lấy cớ dưỡng bệnh mà đóng cửa không ra ngoài, cuối cùng cũng có được mấy ngày bình yên.

Cũng bởi nàng đang bị cảm lạnh nên những việc như xử lý sổ sách trong phủ, quản lý nhân sự nội vụ đều phải tạm gác lại. Trong thời gian đó, Quỳnh Lâm cô cô thường xuyên thay mặt Trang phi nương nương mang đến tơ lụa gấm vóc và dược liệu quý giá, khiến Trì Huỳnh vừa cảm động lại bất ngờ, chỉ đành tạm thời cất giữ vào kho.