Trì Huỳnh nhẹ nhàng bước lên lầu, tiến vào tẩm điện. Trước mắt là bóng dáng người đàn ông khoác áo bào trắng thêu hình hạc, tay áo rộng thùng thình.
Một lớp lụa mỏng che mắt, tóc đen buông xuống vai, y ngồi yên giữa làn khói hương lam mờ ảo, tựa như nước mùa thu tràn đầy trăng lạnh, tuyết tan trong không trung tĩnh lặng.
Trì Huỳnh không dám nhìn nhiều, chậm rãi cúi người hành lễ.
Nàng cảm ơn ngự y Lâm viện phán đã đưa thuốc bôi da tuyết, rồi giao lọ sứ trắng cho Phương Xuân cô cô, bản thân thì rửa sạch tay, chuẩn bị thay thuốc cho Chiêu vương.
Nguyên Đức mang thuốc trị bỏng tới, thở dài nói: “Tối qua điện hạ bị lửa nến làm bỏng tay, kính xin vương phi giúp ngài bôi thuốc và băng bó.”
Trì Huỳnh hơi sững sờ, mới chú ý thấy lòng bàn tay Chiêu vương quấn một lớp băng gạc thấm máu.
Nàng cúi người xuống, ngẩng đầu nhìn y: “Điện hạ, thϊếp thay ngài băng thuốc.”
Ngón tay đang thả lỏng của Yến Tuyết Thôi không hề động đậy, chỉ mỉm cười khẽ khàng: “Ừm, phiền vương phi rồi.”
Trì Huỳnh cố gắng giữ nhịp thở bình ổn, ngừng lại một chút, rồi cẩn thận đặt tay lên những ngón tay đang quấn băng của y. Khoảnh khắc đầu ngón tay vừa chạm vào, các khớp ngón tay của người đàn ông lập tức vô thức khẽ run.
Nàng tưởng mình làm y đau, vội vàng hoảng hốt: “Điện hạ thứ tội, ngài... ngài cố nhịn một chút, thϊếp sẽ nhẹ tay hơn.”
Yến Tuyết Thôi bình thản mỉm cười: “Không sao, cho dù nàng có mạnh tay hơn, bổn vương cũng không trách nàng đâu.”
Trì Huỳnh không dám lơ là, nhẹ nhàng đỡ lấy mu bàn tay y, từ tốn tháo băng từng lớp một. Máu tươi loang dần theo từng lớp, lớp băng trong cùng đã dính vào da thịt, lớp thịt đỏ tươi và làn da bị bỏng lộ ra ghê rợn. Thậm chí cả năm ngón tay đều có dấu vết bị lửa thiêu, mỗi khi nàng gỡ ra, chính nàng cũng thấy lòng đau như cắt.
Mu bàn tay Yến Tuyết Thôi áp vào đầu ngón tay mềm mại của thiếu nữ, y dịu giọng nhắc nhở: “Giữ tay vững chút, bổn vương không đau.”
Khóe môi y khẽ cong, vẻ mặt không đổi sắc, dường như người bị thương không phải là y.
Trì Huỳnh không khỏi khó hiểu. Nàng từng bị thương, dù được mẹ bảo vệ, chỉ bị đánh mấy roi nhưng nỗi đau xé lòng ấy dù bao năm vẫn in sâu trong ký ức.
Vậy mà Chiêu vương dường như không cảm nhận được đau đớn. Nhất là vết thương lần này.
Nếu là người thường, tay vừa chạm lửa đã rút lại, cùng lắm bỏng đầu ngón tay, sao có thể bị nặng như vậy? Như thể y để mặc ngọn lửa cháy trên tay thật lâu.
Trì Huỳnh chân thành nói: “Mắt điện hạ không nhìn thấy, ban đêm vẫn nên có người hầu hạ bên cạnh mới phải. Nếu không cứ bị thương mãi, Trang phi nương nương cũng sẽ lo lắng.”
Cứ ba ngày hai bận y lại bị thương, là nàng phải ngày ngày lên lầu Nhạn Quy bôi thuốc, thường xuyên ở chung một mái hiên như vậy đâu phải chuyện tốt gì.
Nguyên Đức đứng bên toát mồ hôi lạnh, lén nhìn Chiêu vương.
Từ sau khi điện hạ bị thương ở mắt, mỗi lần hắn muốn ở lại hầu hạ đều bị đuổi đi không thương tiếc.
Ban đầu có lẽ là điện hạ không muốn người khác thấy bộ dạng chật vật của mình, giờ cho dù hành động đã thành thạo nhưng như vết bỏng đêm qua... Nguyên Đức thật sự không muốn lại chứng kiến thêm lần nào nữa.
Hắn không ngờ vương phi dám khuyên can trực diện, trong lòng không khỏi chờ mong phản ứng của chủ tử.
Chỉ là không ngờ, điện hạ mở miệng lại hỏi: “Vậy ý vương phi là, bổn vương bị thương là do thuộc hạ thất trách sao?”
Nguyên Đức nghe vậy thì chân mềm nhũn, cùng đám hạ nhân trong phòng đồng loạt quỳ xuống, run rẩy chờ xử trí.
Trì Huỳnh cũng nhất thời á khẩu.
Yến Tuyết Thôi luôn mỉm cười như gió xuân nhưng lời vừa nói ra lại sắc bén như dao, khiến người ta không kịp phản ứng.
“Thϊếp... ý thϊếp là...”
“Vậy theo ý vương phi, bổn vương nên xử lý bọn họ thế nào?”
Trì Huỳnh cứng đờ người, lòng bàn tay siết lại ướt đẫm mồ hôi.
Thấy nàng im lặng không đáp, Yến Tuyết Thôi lại hỏi tiếp: “Đã là chủ mẫu một phủ, hẳn phải biết thưởng phạt phân minh. Chẳng lẽ mẹ nàng chưa từng dạy nàng cách quản người?”
Tuy y đã mù nhưng khi đôi mắt xám mờ ấy “nhìn” về phía nàng, lại giống hệt ánh mắt nhìn thấu lòng dạ người khác khiến nàng chẳng còn chỗ nào để trốn.
Trì Huỳnh siết chặt ngón tay, vạt váy xanh nhạt bị bóp đến nhăn nheo, khớp tay trắng bệch.
Trong thế giới của nàng, chưa từng tồn tại cái gọi là “quản người”.
Tuy nàng là tam cô nương nhà họ Trì, song từ nhỏ thân phận chẳng hơn gì hạ nhân.
Năm xưa mẹ nàng là tỳ nữ của Ân thị, bị Xương Viễn bá say rượu cưỡng ép rồi mới được nâng làm thϊếp. Sau khi sinh nàng, còn đích thân đặt tên là “Huỳnh”, không theo quy tắc lấy chữ “Nguyệt” như các con gái nhà họ Trì, chính là để tỏ rõ lập trường với Ân thị: ánh lửa đom đóm tuyệt không tranh sáng cùng ánh trăng.
Năm ngoái về phủ, nàng cũng có ý quan sát hành vi cử chỉ của Trì Dĩnh Nguyệt, cố gắng khiến bản thân giống nàng ta hơn một chút. Thế nhưng, thiên kim chân chính từ nhỏ đã ngập trong muôn vàn sủng ái vốn không phải loại người dịu hiền nhút nhát. Chỉ riêng nước rửa mặt nóng hoặc lạnh một chút, nàng ta cũng có thể động tay động chân đánh chửi người ta rồi.