Yến Tuyết Thôi tuỳ ý đặt thẻ trúc xuống: “Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, có thể khiến một người lột xác hoàn toàn sao?”
Nguyên Đức trầm ngâm một lúc, rồi nói: “Hoặc là, trước kia vương phi từng nghe danh điện hạ, tiếng tăm của điện hạ... cảm thấy sợ hãi trong lòng, thế nên khi ở trong phủ mới tém lại tính tình, dè dặt cẩn trọng, không dám hành động tùy tiện...”
Yến Tuyết Thôi nhếch môi cười: “Sợ ta?”
Nguyên Đức thầm thở dài.
Những năm qua, danh tiếng của điện hạ quả thực bị mấy vị hoàng tử kia huỷ hoại gần như không còn gì, lời đồn lan truyền khắp nơi, sắc bén như lưỡi dao, từng bước một bào mòn vị trí của điện hạ trong lòng bệ hạ và bá tánh.
Chỉ là hắn cũng không dám nói ra, bởi điện hạ tuy ngoài mặt như gió mát trăng thanh nhưng những việc làm thầm kín phía sau, thực sự... danh xứng với thực.
Ví như vết thương trên tay do bỏng lửa ấy... với sự cảnh giác và nhạy bén của điện hạ, sinh hoạt hằng ngày đâu cần ai hầu hạ, sao có thể dễ dàng bị nến đốt đến mức bị thương nặng như thế?
Lại như mấy lần Trang phi nương nương tổn thương điện hạ... Trước đây trên chiến trường phương Bắc, điện hạ là người xông pha nơi đầu sóng ngọn gió, không ai cản nổi, lẽ nào lại không tránh được cây kéo do nương nương quăng bừa?
Nghĩ đến những cực hình trong địa lao, máu thịt bắn tung như bùn đất, mùi máu tanh nồng nặc, giờ đây mỗi lần Nguyên Đức nhìn thấy nụ cười của điện hạ nhà mình, đều không khỏi rùng mình rợn tóc gáy.
Hắn còn như vậy, huống chi là một cô gái vừa mới 17 tuổi.
"Ngươi đang run à?"
Yến Tuyết Thôi bất ngờ hỏi. Nguyên Đức lập tức rùng mình một cái, không khỏi cảm thán rằng từ sau khi điện hạ bị mù, thính lực thực sự kinh người. Ngay cả phản ứng vô thức của cơ thể hắn, y cũng có thể nghe ra khác thường.
Nguyên Đức lau mồ hôi lạnh trên trán, đang nghĩ cách giải thích thế nào, thì có thị vệ vào bẩm báo Lâm viện phán đã tới.
Hắn ta như được đại xá, vội vàng mời người vào.
Lâm viện phán nghe tin Chiêu vương bị bỏng tay do nến lửa, trong lòng vô cùng kinh hãi, định bước lên xem xét, nhưng lại nghe Yến Tuyết Thôi nói: “Không sao, đêm qua đã bôi thuốc băng bó rồi, trước tiên xem mắt đi đã.”
Lâm viện phán chấp tay nhận lệnh, đặt hòm thuốc xuống, đi tới xem mắt cho Chiêu vương.
Lớp sa mỏng được gỡ ra, Yến Tuyết Thôi chậm rãi mở mắt, dưới mí mắt mỏng vẫn là một màu xám lạnh, yên lặng như mặt hồ sâu không gợn sóng.
Lâm viện phán theo lệ châm cứu và kê thuốc.
Nguyên Đức nhìn chằm chằm vào cây kim bạc, cẩn thận hỏi: “Lâm thái y, theo ngài thấy, chừng nào điện hạ mới có chuyển biến tốt?”
Lâm viện phán không dám cam đoan, chỉ nói: “Vùng mắt có kinh mạch rất yếu, điện hạ lại trúng độc quá sâu, nếu dùng thuốc mạnh để giải, không những không trừ được độc, mà còn dễ tổn thương tủy hải. Vi thần chỉ có thể cố gắng thử sức, dùng thuốc từ từ giải độc, kết hợp châm cứu để thông kinh lạc, chỉ có thể nói là nếu kiên trì lâu dài, chắc chắn sẽ có cải thiện.”
Năm đó, vì điều tra chân tướng cái chết của Định vương, Yến Tuyết Thôi bị Vinh vương Yến Vân Phàm phái người truy sát, dẫn dụ đến rừng độc. Sau vài lần giao đấu, sát thủ dưới trướng Yến Vân Phàm không địch lại, trước khi chạy trốn đã dùng một loại kịch độc tên là "Thiên nữ tán hoa" làm hỏng đôi mắt của y.
Lại thêm khí độc dày đặc hôm đó, thúc đẩy độc tính phát tác khiến y trúng độc sâu nặng, các ngự y của viện thái y cùng các danh y dân gian do Vĩnh Thành đế triệu mời đều bó tay không trị được.
Lâm viện phán xuất thân từ quân y, rất có nghiên cứu về khí độc và các loại hoa cỏ độc. Hơn nữa ông ấy lại từng được Định vương giúp đỡ, nên âm thầm nghiên cứu lâu nay, cuối cùng điều chế ra giải dược “Thiên nữ tán hoa”.
Ông ấy nhân danh khám bệnh định kỳ và chữa thương cho Chiêu vương để ra vào phủ Chiêu vương, đến nay vẫn chưa để lộ điều gì.
Bên ngoài vẫn đồn rằng Chiêu vương bị thương nặng không còn cứu được, cũng một phần vì việc Lâm viện phán thường xuyên ra vào phủ Chiêu vương.
Châm cứu xong, Lâm viện phán đang định thay băng xử lý vết bỏng trên tay cho Chiêu vương thì Thanh Trạch bước vào truyền lời: “Vương phi cầu kiến ạ.”
Yến Tuyết Thôi nhớ lại báo cáo tình báo viết trên thẻ trúc, khóe môi khẽ nhếch lên: “Cho nàng vào.”
Ngoài lầu Nhạn Quy, Trì Huỳnh hít sâu một hơi.
Nàng đã suy nghĩ kỹ rồi, nếu đã rơi vào cục diện này, không thể tránh né, thì cứ thuận theo thời thế mà an phận. Trì Dĩnh Nguyệt hiện đang ẩn thân ở biệt viện, Chiêu vương chưa chết, ắt nàng ta cũng không dám mạo muội trở về phủ. Nàng chỉ cần lo liệu mọi việc đâu ra đấy, làm gì cũng cẩn thận chắc tay thì vẫn có thể che mắt được tất cả.
Xét theo tình hình hiện giờ, tuy Chiêu vương khó đoán tính tình nhưng y cũng không giống hạng người tàn bạo đến mức hành hạ vợ đến chết. Chờ khi y chán nàng rồi, lại tìm cơ hội đổi chỗ với Trì Dĩnh Nguyệt, để tránh đêm dài lắm mộng.