Chương 2: Lời đồn

Trì Huỳnh khẽ gật đầu, tỏ ý thấu hiểu.

Dù gì nàng cũng chỉ là người thay thế, nào mong gì danh phận huy hoàng, càng vô hình càng thì tốt.

Chẳng qua, có lẽ chính thái độ quá đỗi bình thản ấy lại khiến Quỳnh Lâm liếc nàng thêm một cái, như muốn nhìn thấu con người thật phía sau lớp khăn che mặt kia.

Cứ ngỡ vương phi này tuy xuất thân không cao quý nhưng dù sao cũng là thiên kim bá phủ, từ nhỏ được cưng chiều nuôi lớn. Với tình trạng hiện tại của điện hạ, đa số những thiên kim xuất thân danh môn đều nước mắt ngắn dài không chịu gả, hoặc nếu miễn cưỡng gả vào thì cũng sẽ trách cứ vương phủ sơ suất, lạnh nhạt với tân nương.

Nào ngờ vương phi lại chấp nhận mọi chuyện một cách thản nhiên, giọng nói dịu dàng mềm mỏng, chẳng mang lấy chút cáu giận nào.

Điều này hoàn toàn khác với những lời đồn trước đó.

Năm ngoái, khi hoàng đế ban hôn, Trang phi từng sai người dò la tính tình vị thiên kim nhà họ Trì này. Lúc ấy ai cũng nói “nàng” kiêu căng, ỷ thế hϊếp người, quen thói sai bảo kẻ dưới trong phủ như cơm bữa. Chỉ là mấy tháng gần đây ở trong phủ chờ xuất giá, sống kín đáo ẩn mình, không nghe thấy chuyện gì bất thường. Đoán chừng bá phủ đã cắt cử người dạy dỗ nghiêm khắc nên mới thay đổi tính nết.

Dù thế nào đi nữa, tính tình ngoan hiền luôn là điều tốt.

“Vương phi cẩn thận bước, mời vào trong.”

Trì Huỳnh khẽ gật đầu, được bà mối dìu vào phủ, theo đúng nghi lễ bước qua yên ngựa, bước qua lò than rồi chậm rãi tiến vào bên trọng vương phủ.

Đến đây, nghi lễ đại hôn xem như kết thúc.

Không có bái đường, không có khách khứa, càng không có những thủ tục rườm rà như trải màn buông rèm, cùng uống rượu giao bôi.

Thậm chí, đến cả tân lang cũng chẳng thấy mặt.

Bà mối giúp nàng tháo khăn trùm đầu. Nhìn tấm giường cưới trống trải trước mặt, Trì Huỳnh lại thấy nhẹ nhõm hơn phần nào.

Lúc Quỳnh Lâm từ sau bình phong bước vào, điều đập vào mắt bà ấy là một gương mặt đẹp đến lóa mắt, tựa hoa xuân rạng rỡ.

Tân nương trước mặt có hàng mày cong như núi xuân, cặp mắt long lanh như nước thu sóng sánh, thân hình uyển chuyển mảnh mai như dải lụa mềm. Tai đeo ngọc sáng như vầng trăng non, đôi môi đỏ mọng kiều diễm, còn mê hoặc hơn cả sắc đỏ rực rỡ của tấm khăn cưới. Quả thực là dáng ngọc yêu kiều, đẹp đến chấn động lòng người.

Là người từng sống trong hậu cung hơn 20 năm đã thấy không ít mỹ nhân, vậy mà giờ phút này nhan sắc ấy vẫn khiến Quỳnh Lâm chấn động không thôi.

Bà ấy nhìn theo ánh mắt nàng, thấy nàng đang dõi về phía gian phòng cưới trống trơn bèn vội vàng giải thích:

“Đây là Thấu Ngọc trai, tạm thời vương phi sẽ nghỉ ngơi ở đây. Chiêu vương điện hạ đang an dưỡng ở lầu Nhạn Quy phía đông, đợi vết thương hồi phục ắt sẽ cùng vương phi sớm viên phòng.”

Trì Huỳnh hơi nghiêng đầu, dịu giọng đáp: “Làm phiền cô cô.”

Thấy ánh mắt Quỳnh Lâm thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, nàng mới chợt nhận ra phải chăng mình quá bình tĩnh, quá dễ nói chuyện rồi?

Không những chẳng để tâm gì đến hôn sự, mà ngay cả tình hình của Chiêu vương cũng không hề hỏi han lấy một lời.

Dù gì nàng cũng đang mang thân phận là Trì Dĩnh Nguyệt, là vương phi chính thống, sao có thể thờ ơ đến mức chẳng buồn quan tâm tới “phu quân” của mình được?

Trì Huỳnh trầm ngâm một lát, cuối cùng cũng lên tiếng hỏi thăm: “Chiêu vương điện hạ... vẫn ổn chứ? Có biết kẻ nào đã ra tay không?”

Quỳnh Lâm khựng lại một chút, thoáng muốn nói rồi lại thôi, thở dài đáp: “Chuyện này kể ra thì rất dài.”

Trong lòng Trì Huỳnh cũng mơ hồ đoán được phần nào.

Mấy năm qua nàng sống cùng mẹ ruột Tiết thị tại trang viên, không hề dính dáng đến chuyện kinh thành, càng chẳng biết gì về cục diện triều đình. Những tranh đoạt quyền lực trên triều với nàng chỉ là chuyện xa vời. Mãi đến khi sắp thay Trì Dĩnh Nguyệt gả vào phủ Chiêu vương, cha và Ân thị mới nói sơ qua tình hình trong phủ để nàng khỏi bị lộ tẩy vì một câu hỏi ngây ngô.

Mọi chuyện bắt đầu từ việc đại hoàng tử - Định vương Yến Tuyết Tễ - chết trận.

Định vương là con trưởng của hoàng đế, văn võ song toàn, xưa nay vẫn được xem là bậc hiền vương, là người có tư cách nhất để kế vị ngai vàng. Thế nhưng 5 năm trước khi hắn xuất chinh đi Tây Vực lại trúng mưu gian, bị mưa tên xuyên tim mà chết trận nơi sa trường. Trang phi chịu không nổi nỗi đau mất con, từ đó phát bệnh điên dại.

Sau khi Chiêu vương rời cung lập phủ, Trang phi được Vĩnh Thành đế cho phép rời cung theo về điều dưỡng. Mẹ con họ cùng sống tại phủ Chiêu vương.

Thế rồi vào năm ngoái, sự thật về cái chết của Định vương bị vạch trần. Hóa ra là do Vinh vương thông đồng với tướng lĩnh thân cận của Định vương, bày mưu đưa hắn vào ổ phục kích của quân địch, làm cho người kế vị có tiềm năng nhất ngã xuống nơi biên cương.