Đêm dài đằng đẵng, tiếng nước nhỏ tí tách giữa canh khuya vang vọng.
Trán Yến Tuyết Thôi rịn mồ hôi mỏng, hơi thở gấp gáp, máu dưới lớp da sôi trào, cả cơ thể y gần như chìm đắm một cách bệnh hoạn trong hương thơm dịu dàng ấm áp ấy, không thể ngừng lại.
Đã rất lâu rồi y chưa từng mất kiểm soát đến thế.
Rõ ràng cực kỳ ghét người khác chạm vào, cũng chưa bao giờ mê đắm dung mạo nữ sắc. Suốt một năm sống trong bóng tối, y càng thêm chán ghét tất cả xung quanh, chưa từng khao khát đến thế vì một người.
Tựa như mắc phải một cơn nghiện nào đó, chỉ một chiếc khăn gấm thôi mà đã khiến y không thể tự kiềm chế.
Trong tiềm thức, y biết điều này là bất thường.
Có lẽ là món quà của một vị hoàng huynh gửi đến, hoặc là có ai đó có mục đích riêng tiếp cận y. Bằng không, vì sao giọng nói, mùi hương, thậm chí chỉ là cái chạm thoáng qua của làn da nàng, đều khiến cơ thể y phản ứng dữ dội?
Tặng cho một kẻ mù như y một mỹ nhân tuyệt sắc, đúng là hao tâm tổn trí.
Ý thức của Yến Tuyết Thôi dần quay lại. Y gỡ chiếc khăn khỏi mặt, những gân xanh hằn lên trong lòng bàn tay siết chặt. Y nhắm mắt lại, hít thở nặng nề.
Thật lâu sau, y tháo chiếc nhẫn ngọc bích bên tay xuống, rời giường, lần theo âm thanh lách tách của ngọn nến cháy để bước đến trước ngọn đèn đồng liên chi, dùng lòng bàn tay cảm nhận hơi nóng từ ánh lửa, rồi chậm rãi đưa chiếc khăn đã vương đầy “mùi vị” của mình lên gần ngọn lửa.
Chiếc khăn gấm từng chút từng chút bị ngọn lửa nuốt trọn, nhiệt độ bỏng rát nhanh chóng lan tới đầu ngón tay, ngọn lửa rực cháy liếʍ lấy từng đốt ngón tay trắng muốt của y, thế nhưng y lại tỏ ra hoàn toàn không hay biết.
Mãi cho đến khi khăn gấm cháy thành tro, Yến Tuyết Thôi mới chậm rãi thu tay về.
Lúc này lòng bàn tay y đã nổi đầy vết bỏng, lớp da bị nhiệt thiêu đỏ rực, thảm hại đến rùng mình. Cơn đau rát dữ dội lan tràn khắp da thịt, như muốn khoét sâu vào giác quan đã bị tước đoạt, mãi sau đó mới dần xua tan hết dư vị vui sướиɠ do chiếc khăn ấy mang đến.
...
Sáng sớm hôm sau, ám vệ trình báo tin tức đã điều tra được.
Suốt hơn một năm qua, do Yến Tuyết Thôi bị mù, mọi tin tức đều được khắc lên thẻ trúc trình lên, y dùng đầu ngón tay lần từng chữ.
Trì Dĩnh Nguyệt, mười bảy tuổi, là thứ nữ của Xương Viễn bá Trì Minh Tường, do vợ cả Ân thị sinh ra, dung mạo đoan trang diễm lệ, tựa hoa xuân rực rỡ; tính tình kiêu căng càn rỡ, người dưới vừa kính vừa sợ; biết sơ qua thư họa thêu thùa, đặc biệt giỏi đàn; ưa chuộng châu báu ngọc ngà, y phục lộng lẫy.
Thích kết giao với quý nữ, từng qua lại với phủ Huệ Trinh công chúa, phủ An Bình hầu, phủ Thừa Ân bá, phủ thượng thư Hộ bộ... Sau khi thánh chỉ ban hôn được đưa vào phủ, vương phi có dấu hiệu không vui, khóc lóc nhiều ngày, từng nói chết cũng không gả. Nửa năm qua vẫn ở khuê phòng chờ gả, không ra khỏi cửa.
Ông nội là Uy Ninh hầu Trì Viễn Thành, ông ngoại từng giữ chức thị lang Hộ bộ, cha là Xương Viễn bá Trì Minh Tường, hiện đang là thiếu khanh Hồng Lư Tự tòng ngũ phẩm, sinh hai trai ba gái.
Con trai trưởng Trì Hưng Võ, hai mươi ba tuổi, do Liễu di nương sinh ra, hiện đang rèn luyện tại vệ sở Thông Châu, tư chất tầm thường.
Con trai thứ Trì Hưng Nghiệp, mười tuổi, mẹ ruột mất sớm, được nuôi lớn dưới gối Ân thị, theo học tư thục tại phủ đại nhân Hàn lâm thị giảng Trần Minh Nghĩa.
Con gái trưởng Trì Tân Nguyệt, 20 tuổi, do Chu di nương sinh ra, đã thành thân, làm dâu nhà họ Tống ở Thương Châu, năm ngoái sinh được một con trai.
Con gái thứ ba Trì Huỳnh, 16 tuổi, do Tiết di nương sinh ra. Lúc 9 tuổi vì đùa giỡn khiến Ân thị sảy thai, bị đuổi đến trang điền vùng ngoại thành kinh cùng với mẹ, năm ngoái từng trở về phủ xin thuốc...
Yến Tuyết Thôi lướt đầu ngón tay qua từng chữ trên thẻ trúc, cuối cùng dừng lại ở dòng chữ: “Dù chết cũng không gả.”
Y khẽ bật cười: "Dù chết cũng không gả, giỏi cho một câu dù chết cũng không gả."
Nguyên Đức ở bên cạnh nhìn thấy 5 chữ ấy, suýt nữa tim nhảy ra khỏi l*иg ngực, vội vàng chú ý đến sắc mặt của điện hạ nhà mình, cẩn thận nói:
“Vương phi tuổi còn nhỏ, từ bé đã được nuông chiều, khó tránh khỏi tính tình kiêu ngạo, ăn nói không chừng mực, điện hạ không cần để trong lòng.”
Yến Tuyết Thôi hỏi:
“Ngươi thấy nàng kiêu ngạo?”
Nguyên Đức khựng lại, nhớ đến dáng vẻ cung kính, giữ lễ của vương phi, thực sự cảm thấy chẳng có chút liên hệ nào với hai chữ "kiêu ngạo".
Hắn đoán: “Có lẽ... trong thời gian chờ gả được dạy dỗ kỹ càng, biết sửa sai hướng thiện. Dù sao cũng là người sẽ làm vương phi, đức, ngôn, dung, công đều nên không chê được điểm nào.”