Mùi hương thanh mát của hoa cam âm thầm lướt qua đầu mũi, hơi thở ấm áp mơ hồ xa gần phả nhẹ lên vết thương nơi cánh tay, khiến lớp da thịt trong thời kỳ hồi phục ngứa ngáy âm ỉ. Yến Tuyết Thôi lặng lẽ siết chặt bàn tay.
Khoảnh khắc đó, Trì Huỳnh thậm chí còn nghĩ, hay là giả vờ tay chân lóng ngóng bôi thuốc đau cho y? Về sau Phương Xuân cô cô có lẽ vì thế mà không dám bảo nàng hầu hạ nữa.
Thế nhưng vừa nghĩ tới tính cách âm u tàn nhẫn của Chiêu vương, nếu đắc tội y không biết sẽ phải chịu hậu quả thế nào, nàng lập tức dẹp bỏ ý định ấy.
Ánh mắt vừa chạm đến vết thương ghê rợn nơi cánh tay Chiêu vương, Trì Huỳnh không khỏi chấn động, lập tức hồi thần.
Vết thương không hề phẳng phiu, có dấu vết khâu chỉ. Phần da thịt xung quanh thì đỏ lòm, mép vết thương cuộn lại, vặn vẹo ghê rợn. Khó mà tưởng tượng được lúc bị thương đã kinh khủng thế nào.
Trì Huỳnh nhớ lại Phương Xuân cô cô từng nói, Chiêu vương bị thương là do Trang phi nương nương gây ra. Nhưng nhìn vết thương này, rõ ràng không phải do đao kiếm cắt qua trơn mượt, mà giống như bị vật nhọn nào đó hung hăng đâm vào rồi bị xé toạc mới tạo thành vết sẹo gớm ghiếc như vết rết này.
Chiêu vương hơi cúi đầu, hướng về phía hơi thở ấm áp kia, gần như có thể rõ ràng cảm nhận được nàng dường như đã nín thở.
Y trầm ngâm một lát, mỉm cười hỏi: “Vết thương của bổn vương... rất khó nhìn sao?”
Ngón tay Trì Huỳnh khẽ run, vội vàng thu hồi suy nghĩ.
“Không... không khó nhìn...”
Trong đầu nàng rối loạn, dường như mỗi lần y lên tiếng đều khiến nàng trở tay không kịp.
Yến Tuyết Thôi hỏi lại: “Không khó nhìn?”
Trì Huỳnh dịu giọng đáp: “Chỉ cần điện hạ kiên trì bôi thuốc, vết thương sẽ nhanh phục hồi, sẹo cũng sẽ dần mờ đi.”
Yến Tuyết Thôi như khẽ cười: “Vậy sao.”
Trì Huỳnh khẽ gật đầu, búi tóc lưu tô trên đầu cũng lay động theo. Nhưng lại nghe Chiêu vương cười nói: “Xin lỗi, bổn vương không thấy được. Nàng là đang gật đầu hay lắc đầu vậy?”
Trì Huỳnh đành phải đáp: “Là gật đầu. Điện hạ cứ yên tâm.”
Nàng cúi đầu, dồn toàn bộ tâm trí vào việc bôi kim sang dược cho y.
Cũng may khi trước nàng từng bôi thuốc cho mẹ, sau đó khi mẹ bệnh triền miên nằm liệt giường, nhiều năm nay đều do nàng tự tay chăm sóc. Tay nàng vừa vững song cũng nhẹ nhàng, gần như không chạm vào da thịt người đàn ông, rất nhanh đã bôi lại thuốc và băng bó lại vết thương cho y.
Khi thắt nút băng gạc xong xuôi, Trì Huỳnh khẽ thở ra một hơi, không nhận ra các đốt ngón tay người đàn ông khẽ run lên một cách khó nhận thấy.
Một bên, Lâm viện phán thấy nàng xử lý đâu vào đấy, không khỏi tán thưởng:
“Vương phi ra tay nhẹ nhàng, gọn gàng, lực độ vừa phải, không thua kém gì mấy đồ đệ học lâu năm của hạ quan.”
Yến Tuyết Thôi mỉm cười nói: “Bổn vương còn tưởng vương phi xuất thân từ thế gia, không rành mấy việc này. Không ngờ vương phi lại khéo tay đến vậy, quả là phúc khí của bổn vương.”
Ban đầu Trì Huỳnh không cảm thấy câu nói của viện phán kia có gì đặc biệt, cho đến khi nghe Chiêu vương nói vậy, trong đầu nàng như “oành” một tiếng, mồ hôi lạnh túa ra.
Đúng vậy... Trì Dĩnh Nguyệt từ nhỏ mười ngón tay không dính nước xuân, tuy rằng cầm kỳ thư họa không đến mức xuất chúng. Nhưng bình thường tiếp xúc đều là những thú tao nhã như đốt hương, thưởng trà, cắm hoa, treo tranh, nào từng làm những việc như băng bó bôi thuốc cho người khác?
Nàng chỉ sợ động tác trên tay không ổn, khiến Chiêu vương không hài lòng, lại không ngờ biểu hiện lại quá thành thạo.
Trì Huỳnh tim đập dồn dập, siết chặt ngón tay, cố trấn tĩnh lại.
Có lẽ... chỉ là lời khách sáo thuận miệng thôi, người bình thường sao lại vì thế mà nghi ngờ thân phận nàng chứ? Là nàng chột dạ, tự làm rối mình.
“Là... là mẹ thϊếp mời nữ y đến dạy.” Trì Huỳnh suy nghĩ một lát, giải thích: “Trước khi xuất giá, mẹ thϊếp nghe nói điện hạ bị thương nặng, bèn đặc biệt mời nữ y đến phủ, dạy qua một chút y lý đơn giản cùng kỹ thuật băng bó. Thϊếp dốt nát, chỉ học được một chút tài mọn, khiến điện hạ chê cười rồi.”
Yến Tuyết Thôi lập tức bắt được sơ hở trong lời nàng: “Nhưng vừa rồi chẳng phải vương phi nói chưa từng làm qua sao? Không biết còn tưởng vương phi không muốn thân cận với bổn vương.”
Tim Trì Huỳnh như khựng lại, sau lưng mơ hồ lạnh buốt.
Yến Tuyết Thôi nghe được tiếng hô hấp hỗn loạn của nàng, không nhịn được cười khẽ: “Chỉ là nói đùa thôi, dọa nàng rồi sao?”
Trì Huỳnh nuốt nước bọt: “Không... không có.”
Yến Tuyết Thôi nhẹ giọng: “Bá phu nhân có lòng, vương phi cũng không cần khiêm nhường, vừa nãy nàng làm rất tốt.”
Y trầm ngâm một lát, đột nhiên đưa tay ra thử thăm dò, Trì Huỳnh không hiểu ý, sắc mặt tái đi, theo bản năng lui lại phía sau.