Chương 15: Hương hoa cam

Mà khi giọng nói mềm mại, trong trẻo kia len lỏi vào thính giác y, khoảnh khắc đó mang lại một đợt cảm quan bừng sáng mãnh liệt, hơn xa vạn lần những cảm xúc trước đây.

Ánh nến trong phòng tra tấn lấp lóe trong đôi mắt tĩnh lạnh của y, tựa như có một đốm lửa đỏ rực cháy bùng lên giữa vực sâu thăm thẳm.

Cho đến lúc này, nơi đầu ngón tay y vẫn còn run nhẹ vì dư âm xa lạ kia.

***

Ra khỏi mật lao, hộ vệ Trình Hoài tiến lên bẩm báo: “Thuộc hạ đã quay lại phố Thành Hiền, nhưng không tìm được hoa tai của vương phi.”

Yến Tuyết Thôi khẽ bật cười: “Bị ai nhặt mất rồi à?”

Trình Hoài đoán: “Có lẽ là nha hoàn bên cạnh vương phi phát hiện ra rồi nhặt về, cũng có thể là dân thường đi ngang qua.”

Yến Tuyết Thôi lạnh nhạt hỏi lại: “Có lẽ?”

Trình Hoài toát mồ hôi lạnh, biết rõ điện hạ nhà mình không thích những lời mơ hồ nước đôi, lập tức khom người: “Thuộc hạ sẽ lập tức tra xét!”

...

Trì Huỳnh chẳng mấy chốc đã giặt sạch chiếc khăn gấm của Chiêu vương, băn khoăn không biết lúc nào nên đưa trả cho y.

Bảo Phiến xung phong thay nàng đi chuyến ấy, nhưng lại bị thủ vệ ở lầu Nhạn Quy chặn lại.

Thủ vệ mặc giáp trụ, mày kiếm mắt sắc, chẳng nể mặt ai, vung tay tiễn khách: “Hôm nay điện hạ không có trong phủ, cô nương hãy quay về đi.”

Chẳng cần biết Bảo Phiến là nha hoàn hồi môn thân cận của vương phi, cho dù vương phi đích thân đến, thủ vệ cũng sẽ nói như thế.

Nhìn vào thái độ vắng mặt của điện hạ ngay trong ngày đại hôn cũng đủ biết, vương phi không được ngài sủng ái, chưa biết chừng còn là gián điệp do người ngoài cài vào, vương phủ đương nhiên không thể lơi lỏng cảnh giác.

Mấy năm nay, những cô gái muốn tiếp cận điện hạ không phải ít, nếu chưa được điện hạ đồng ý, họ tuyệt đối không nhận cũng chẳng chuyển giao bất cứ thứ gì như hương túi, khăn gấm từ tay phái nữ.

Bảo Phiến còn định hỏi thêm, lại bị ánh mắt lạnh lùng của thủ vệ dọa lui.

Quay về rồi, Bảo Phiến kể lại mọi chuyện rõ ràng, Trì Huỳnh thu khăn về, vẻ mặt chẳng hề thất vọng.

Nếu không phải vì đã dùng khăn của Chiêu vương, còn hứa sẽ giặt sạch rồi trả lại, nàng thật chẳng muốn chủ động dây dưa gì cả.

Hương Cầm cũng nói: “Chỉ là một chiếc khăn thôi mà, nghĩ xem điện hạ làm gì thiếu thứ này, có khi đã sớm quên rồi ấy chứ.”

Nàng ta là tâm phúc của Ân thị, trước khi đến còn được dặn dò kỹ lưỡng, tuyệt đối không được để chuyện tam cô nương thay gả lộ ra, nhất nhất phải chu toàn mọi mặt. Giờ Chiêu vương không những không trọng thương hôn mê như đồn đại, ngược lại còn có dính líu đến tam cô nương, lại là loại người ra tay gϊếŧ người không chớp mắt, Hương Cầm sao có thể không sợ. Nghĩ đến đêm đó, phố Thành Hiền xác người nằm la liệt, máu chảy thành sông, nàng ta lập tức rùng mình.

Trì Huỳnh trầm mặc một lúc, vừa định cất khăn đi thì Phương Xuân cô cô từ ngoài bước vào, vừa khéo nhìn thấy cảnh ấy.

“Đây là khăn của điện hạ sao?”

Đầu ngón tay Trì Huỳnh hơi khựng lại, thấy không thể giấu được, đành thuật lại đầu đuôi chuyện chiếc khăn, trong lòng thầm nghĩ chi bằng nhờ Phương Xuân cô cô mang giúp. Bà ấy là người cũ trong phủ, lầu Nhạn Quy hẳn sẽ không ngăn cản bà.

Ai ngờ nàng còn chưa kịp mở lời, đã nghe Phương Xuân cô cô nói: “Sao vương phi không tự đi đưa?”

Trì Huỳnh vội đáp: “Điện hạ bận trăm công nghìn việc, lại đang bị thương, ta nào dám đường đột quấy rầy ngài.”

“Sao có thể nói là quấy rầy được.” Phương Xuân cô cô chăm chú nhìn chiếc khăn gấm, ánh mắt vẫn còn ngạc nhiên chưa tan: “Ngài mới đến phủ không lâu, nên không biết từ trước đến nay điện hạ đều có người chuyên lo liệu việc chăm sóc đồ dùng thân cận, chưa từng để người ngoài đυ.ng vào đồ riêng của điện hạ. Nay lại bằng lòng đưa khăn cho ngài dùng, đó là xem ngài như người thân cận rồi đấy.”

Trì Huỳnh cảm thấy có lẽ bà ấy đang hiểu lầm về Chiêu vương nhưng cũng không tiện biểu lộ sự khó xử ra mặt, chỉ có thể mượn cớ: “Để khi khác... chờ điện hạ quay về phủ, ta sẽ đích thân mang qua.”

Nàng cố ý tìm cách trì hoãn song Phương Xuân cô cô lại ghi nhớ trong lòng. Trưa hôm sau, vừa hay nghe tin Chiêu vương hồi phủ, lập tức vào phòng báo tin.

Ý tứ rõ ràng: nàng có thể đi trả khăn rồi, lại còn có thể nhân dịp thăm hỏi thương thế của điện hạ, thêm phần thân cận với ngài.

Trì Huỳnh đành bất đắc dĩ gật đầu đồng ý.

Dẫu sao, vợ chồng bình thường, lẽ nào người vợ lại dửng dưng nhìn chồng bị trọng thương mà cứ viện cớ này nọ, không chịu đến thăm?

Sau khi chỉnh trang sơ qua, mấy chủ tớ cùng nhau lên đường đến lầu Nhạn Quy.