Con dao trong tay y như một món công cụ xinh đẹp, lưỡi thép chậm rãi lướt dọc lớp da thịt đẫm máu, lần tìm từng huyệt vị đặc biệt. Giữa cơn run rẩy dữ dội của kẻ bị tra tấn, mũi dao từ từ đâm sâu, từ nông đến tận, rồi chậm rãi xoay chuyển.
Ngay lập tức, tiếng gào rú xé gan xé ruột vang lên bên tai, dây xích rung lên loảng xoảng, máu loang đầy nền gạch.
Chiêu vương tay dính máu, thần sắc vẫn bình thản, thậm chí còn tìm được chút hứng thú trong tiếng kêu thảm thiết kia, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhàn nhạt.
Không đến nửa khắc sau, thích khách không chịu nổi cực hình, khai ra kẻ đứng sau là một bang phái giang hồ.
Ở Đại Tấn, việc các vương công quý tộc bí mật nuôi sát thủ vốn không hiếm, giờ đến cả thế lực võ lâm cũng bị lôi vào tranh đấu triều đình, xem ra mấy người anh trai của y đã không từ bất cứ thủ đoạn nào rồi.
Chiêu vương bình tĩnh nghe xong lời khai, biết cũng không moi thêm được gì.
Dường như lúc này mới nhớ ra con dao lóc xương vẫn còn cắm trong người kẻ kia, khóe môi y vương nét cười, đồng tử lại lạnh lẽo vô tình: “Xin lỗi, bổn vương mù lòa, không biết có tìm đúng chỗ không, đành phải thử từng tấc vậy.”
Cả người thích khách vì đau đớn mà run rẩy kịch liệt, co giật không thôi, cứ ngỡ khai ra chủ mưu rồi sẽ được thở phào, nào ngờ Chiêu vương dường như vẫn chưa có ý định buông tha hắn ta.
Lưỡi dao sắc bén chậm rãi rạch xuyên qua da thịt, hắn ta thậm chí có thể nghe rõ tiếng dao cọ xát trên xương của chính mình. Tiếng gào rên từ đau đớn biến thành thê lương, khàn đặc và vặn vẹo, cho đến khi không thể phát ra âm thanh nào nữa.
Bọn ám vệ trong địa lao đều đã quen với cảnh tra tấn đẫm máu như thế này, nhưng vẫn không khỏi lạnh sống lưng.
Bọn họ - những tâm phúc thân tín - đều biết rõ thật ra từ sau khi Định vương điện hạ tử trận, Trang phi nương nương lại lâm bệnh, chủ nhân cũng đã đổi thay.
Trước mặt người ngoài, điện hạ ôn hòa lễ độ song phía sau lại cực kỳ âm trầm tàn nhẫn. Bọn họ dùng hình là để tra hỏi kẻ chủ mưu, nhưng điện hạ lại giống như đang tự mình tiêu khiển.
Nhất là sau khi mất đi ánh sáng, y càng ưa đích thân ra tay khi tra tấn, như thể đang tận hưởng một trò chơi gϊếŧ chóc thú vị, điều khiển sinh tử của kẻ khác một cách tuần tự và thong dong.
Những lúc ấy, bọn họ thậm chí không dám nhìn vào mắt điện hạ.
Cũng có kẻ vì tò mò, hoặc vô tình bắt gặp đôi con ngươi màu tro lạnh lẽo ấy vào lúc gϊếŧ người luôn ánh lên một tia hưng phấn cực độ, đuôi mắt lấp lánh sắc đỏ bệnh hoạn, tựa như đóa mạn đà la nở rộ nơi địa ngục, khát máu mà yêu dị.
Đêm nay, dường như điện hạ còn tàn nhẫn hơn mọi khi.
Hai tên còn lại cũng chịu chung kết cục như thế.
Đến khi cả ba đều chết hẳn, nét vui thích nơi đáy mắt xám xịt của Yến Tuyết Thôi mới dần tan biến, y dùng khăn chậm rãi lau sạch máu dính giữa các đốt ngón tay, đến khi đầu ngón đỏ ửng lên mới dừng lại.
Chỉ là, cuộc tra khảo đêm nay vẫn không thể khiến cơn phẫn uất bị dồn nén trong lòng y tiêu tan hết.
Việc mất đi thị giác khiến y bắt buộc phải dựa vào sự thỏa mãn tuyệt đối của các giác quan khác để bù đắp. G.i.e.c người, hoặc tự hại, là cách hữu hiệu nhất.
Chỉ khi bị kí©h thí©ɧ bởi tiếng gào thảm thiết và mùi máu tanh nồng nặc, trong âm thanh ma sát của dao với da thịt và xương cốt, y mới có thể phần nào xoa dịu cơn thèm khát khó hiểu trong cơ thể.
Đêm nay y đã gϊếŧ không ít người, nhưng vẫn chưa đủ. Khao khát đang cuộn trào trong cơ thể thấm vào tận máu thịt, khó lòng kiềm chế.
Y khẽ vuốt ngón tay qua mép khăn, trong đầu lại hiện về cảm giác ấm mát mịn màng từ đầu ngón tay thiếu nữ lướt nhẹ trong xe ngựa.
Y đã không còn nhớ rõ bản thân đã bao lâu không tiếp xúc với người ngoài. Dù hai mắt đã mù, cảm giác đối với xúc giác lại càng thêm nhạy bén và khao khát nhưng y chưa từng để ai hầu hạ sát bên, cũng chẳng cần ai dìu bước đi. Dù là gϊếŧ người hay tra khảo, y cũng chưa từng đích thân đυ.ng chạm thân thể kẻ khác. Y dùng đao.
Bởi vì tất cả đều khiến y vô cùng ghê tởm.
Thế nhưng hôm nay, thiếu nữ mà y vô tình chạm phải ấy lại khiến y dâng lên một cảm giác khác lạ.
Dẫu hương phấn son trên người nàng nồng nặc đến khó chịu nhưng xuyên qua lớp mùi tầm thường ấy, y vẫn ngửi thấy hương vị thuộc về riêng nàng. Như cam lộ thoảng hương hoa cam, thanh khiết tinh khôi, phảng phất chút ngọt ngào nhẹ tựa không khí