Chiêu vương không chết, nàng phải làm sao toàn thân rút lui?
Hôm nay Hương Cầm và Bảo Phiến đều bị dọa không nhẹ, Trì Huỳnh cho các nàng lui về nghỉ ngơi, để Phương Xuân cô cô hầu hạ nàng tắm rửa.
Phương Xuân thấy nàng u sầu ủ rũ, tưởng nàng đang lo sợ vì bệnh tình của Trang phi, bèn an ủi: “Vương phi đừng sợ, nương nương chỉ thỉnh thoảng mới không tỉnh táo nhưng bên cạnh người có rất nhiều thị vệ, cho dù phát bệnh cũng không tổn hại được đến người.”
Trì Huỳnh thầm nghĩ, chẳng phải Chiêu vương đã bị bà ấy làm bị thương đó sao?
Không lẽ là vì người bị mù, không kịp né tránh?
Nàng nghĩ vậy trong lòng, nhưng không tiện nói ra, chỉ đáp: “Ta không có ý đó, chỉ là hơi lo cho mẫu phi và điện hạ.”
Phương Xuân cô cô mỉm cười, trong lòng càng thêm cảm kích.
Vương phi không chỉ xinh đẹp, mà tính tình cũng ôn hòa hiền dịu. Lần này đại hôn đúng là phủ Chiêu vương có phần thất lễ, vậy mà vương phi không hề oán trách, lúc nào cũng lời nói nhẹ nhàng. Dù hôm nay vì điện hạ mà gặp phải họa vô cớ, cũng chẳng thể hiện chút bất mãn nào.
Ngoài nỗi áy náy, Phương Xuân lại thêm vài phần thương tiếc đối với nàng.
Bà ấy lấy ít nước thơm, nhẹ nhàng bôi lên mái tóc đen của vương phi, cúi mắt quan sát dung nhan trong trẻo thanh lệ của nàng. Dáng người yêu kiều trời sinh, da như tuyết, môi như son, cánh tay ngọc, vòng eo thon... thật không có chỗ nào là không uyển chuyển, không khiến lòng người rung động.
Chỉ tiếc điện hạ bị mù, không thể thấy được vẻ đẹp của vương phi.
Giọng vương phi quả thật dễ nghe, mềm mại dịu dàng như rượu lê ủ ấm trong lò, hương vị trong trẻo quyện cùng cánh hoa e ấp, lọt vào tai ai cũng tựa như tê dại nửa phần.
Chỉ cần nghe giọng thôi, cũng biết là một mỹ nhân.
Phương Xuân giúp nàng vuốt tóc, mỉm cười hỏi: “Hôm nay vương phi gặp điện hạ rồi, cảm thấy thế nào?”
Hai gò má Trì Huỳnh bị hơi nước trong phòng tắm hun đến ửng hồng, trông dáng vẻ ấy thực giống một người đang xấu hổ thẹn thùng.
“Điện hạ... phong thái cao quý, dung nhan tuấn tú hiếm ai sánh bằng.”
Nàng chọn mấy lời hoa mỹ để nói, quả nhiên khiến Phương Xuân cô cô mừng rỡ không thôi: “Chứ còn gì nữa, từ xưa các bậc đế vương của Đại Tấn đều là rồng phượng trong loài người, phong thần tuấn lãng cả. Trang phi nương nương lúc trẻ cũng là một tuyệt sắc khuynh thành, điện hạ và Định vương điện hạ đều là những người có diện mạo xuất chúng. Dù điện hạ bị thương ở mắt nhưng vẫn dung mạo như ngọc, khí chất cao quý, mà lại là người hiền lành, nhất định là một quý công tử phong độ tiêu sái...”
Trì Huỳnh cúi đầu, im lặng.
Nàng thừa nhận y có diện mạo tuấn tú, nhưng cái gọi là “lòng dạ lương thiện”... e là quá gượng ép.
Nếu không tận mắt chứng kiến tên thích khách kia bị y bắn một mũi tên xuyên thủng cổ họng, thi thể nằm la liệt ở đường Thành Hiền, có lẽ nàng cũng đã bị vẻ ngoài thanh nhã sáng sủa ấy của y che mắt rồi.
Thấy đôi mắt đẹp của vương phi khẽ ngẩn ngơ, Phương Xuân cô cô vội giải thích: “Tin đồn bên ngoài không thể tin được, những kẻ bị điện hạ gϊếŧ đều là hạng gian tà đại ác.”
Tuy bà ấy chỉ là một tì nữ, không tiện bàn luận chuyện tranh đoạt ngôi vị nhưng Phương Xuân cô cô cũng không muốn để vương phi hiểu lầm về con người điện hạ, bèn hạ giọng nói: “Ngày nay bệ hạ có nhiều hoàng tử, tranh đấu ngấm ngầm là điều khó tránh khỏi, điện hạ nhà chúng ta vì thế mà bị thương ở mắt, Định vương điện hạ lại càng là...”
Nói đến chỗ thương tâm, Phương Xuân thở dài: “Lời đồn không cần gươm đao cũng có thể hủy hoại một con người, những năm qua điện hạ sống chẳng dễ dàng gì. Trang phi nương nương lại bệnh tật triền miên, may mà giờ có ngài đến, rốt cuộc điện hạ cũng có người bầu bạn rồi.”
Trì Huỳnh mím chặt môi, xấu hổ cúi thấp đầu.
Phương Xuân chỉ cho rằng nàng thẹn thùng, nghĩ cũng đến lúc nên mời điện hạ trở về Thấu Ngọc trai ở rồi, vương phi dịu dàng hiền hậu như vậy, bà ấy đương nhiên nguyện thành toàn chuyện tốt đẹp.
***
Dưới lầu Nhạn Quy, nhà lao bí mật trong vương phủ.
Mùi máu tanh nồng đặc hòa lẫn với vị hanh lạnh của gỉ sắt, dày đặc bao phủ căn phòng tra tấn âm u ẩm thấp.
Trên giá hình, ba tên thích khách đã sớm máu thịt be bét, từng mảng da thịt văng ra dính chặt lên bức tường ẩm lạnh. Tiếng gào thảm thiết nối tiếp nhau, bóng hình tàn khuyết hắt trên nền gạch xanh méo mó run rẩy, tựa như ác quỷ nơi địa ngục đang quằn quại giãy giụa.
Yến Tuyết Thôi tháo chiếc nhẫn ngọc bích ở ngón tay cái, đặt sang bên cạnh. Sau đó y cầm lấy một con dao lóc xương sáng loáng trên bàn tra tấn, theo tiếng rên mà bước đến trước mặt thích khách.