Y chầm chậm gõ gậy trúc, từng bước từng bước tiến đến gần, bóng đen thanh mảnh mà đơn độc của y dần dần nuốt trọn ánh trăng dưới chân nàng.
Trì Huỳnh chỉ cảm thấy tức ngực khó thở, sống lưng lạnh buốt, vô thức lùi lại hai bước.
Không ngờ lại bị y dễ dàng phát hiện.
Người đàn ông cong môi, cười như không cười: “Vương phi sợ bổn vương sao?”
***
Nói không sợ là giả.
Đặc biệt là khi đứng trước một người còn nguy hiểm - cảnh giác, cẩn trọng hơn cả người thường - sâu không lường được lại mang tiếng xấu khắp nơi như y, Trì Huỳnh gần như căng thẳng đến mức không thở nổi, tay chân luống cuống.
May mà Chiêu vương không tiếp tục làm khó nàng, chỉ dịu giọng nói: “Hôm nay vương phi cũng bị kinh sợ, về nghỉ sớm đi.”
Trì Huỳnh như trút được gánh nặng: “Tạ ơn điện hạ.”
Nhưng Chiêu vương lại nghe ra, trong âm cuối của nàng mang theo một tia nhẹ nhõm dễ nhận thấy.
Trì Huỳnh cúi lưng thi lễ rồi lui xuống, bước vào trong phủ.
Chỉ là suốt cả đoạn đường ấy, nàng luôn có cảm giác như có gai nhọn đâm vào lưng. Dường như bị một ánh mắt hữu hình gắt gao khóa chặt, khiến nàng cảm thấy nặng nề đến khó thở, đành phải bước nhanh hơn.
Về đến Thấu Ngọc trai, các nha hoàn trong phòng trông thấy người nàng đầy máu lập tức hoảng sợ thất sắc.
Phương Xuân cô cô nghe nói nàng và Chiêu vương bị thích khách tập kích thì càng kinh hãi hơn, vội vàng lấy thuốc trị thương đến, bôi thuốc rồi băng bó cho nàng.
Vết thương của Trì Huỳnh nằm ở cổ, dù không quá sâu, nhưng nhìn vào vẫn khiến người ta kinh hãi. “Hoa tai của vương phi cũng bị gãy rồi.”
Trì Huỳnh theo quán tính đưa tay sờ dái tai, nhớ lại tiếng “rắc” nhẹ nhàng khi mũi tên sượt qua phía dưới tai, đoán rằng chính lúc đó hoa tai đã bị đứt.
Phương Xuân cô cô lấy đoạn hoa tai còn lại, cất vào hộp trang sức.
Vừa xót xa, trên mặt bà ấy lại không giấu nổi vẻ kinh ngạc: “Vương phi nói, điện hạ không chỉ bình an vô sự, mà còn đích thân bắn chết tên thích khách cầm đầu? Cả hoa tai này cũng là do điện hạ bắn gãy ư?”
Trì Huỳnh giấu đi tình cảnh hiểm nguy khi đó, chỉ thuật lại sơ lược mọi chuyện xảy ra hôm nay. Song vào tai Phương Xuân cô cô, lại giống như một câu chuyện điện hạ không nao núng trước hiểm nguy mà anh hùng cứu mỹ nhân.
“Nếu vậy thì thương thế của điện hạ chắc là khỏi rồi.”
Trì Huỳnh như có điều suy nghĩ: “Điện hạ đã có thể hành động linh hoạt, hẳn là không còn gì đáng ngại.”
Phương Xuân thoáng khựng lại, nghĩ vương phi hiểu lầm gì đó, vội vàng giải thích: “Trước đó điện hạ quả thực bị thương rất nặng, nếu không cũng sẽ không vắng mặt trong đại hôn. Vương phi chớ nên suy nghĩ nhiều...”
Bà ấy cũng thấy khó xử. Dù sao vương phi chỉ mới gả vào phủ ba ngày, nếu nói thật ra thì e nàng sẽ sợ hãi. Nhưng nếu không nói, lại khó giải thích vì sao đến hôn lễ mà điện hạ cũng không thể tham gia, đến nay còn ở riêng với vương phi.
Nghĩ tới nghĩ lui, Phương Xuân cô cô vẫn quyết định nói thật: “Hôm đó là do nương nương thần trí không tỉnh táo, nhận nhầm điện hạ là hung thủ hãm hại Định vương điện hạ, nhất thời mất kiểm soát, đã đâm bị thương điện hạ...”
Trì Huỳnh khẽ sững sờ, chẳng trách Phương Xuân cô cô giấu kín không chịu nói ra, không ngờ lại là Trang phi nương nương.
Chứng rối loạn của Trang phi lại nghiêm trọng đến mức đó sao? Ngay cả con trai ruột của mình cũng không nhận ra?
Điều mà Phương Xuân cô cô không dám nói là, nếu cây giá nến trong tay nương nương hôm đó lệch thêm nửa phân làm tổn thương tâm mạch, thì cho dù có tiên nhân hạ phàm cũng không thể cứu được Chiêu vương điện hạ.
Bên ngoài đồn rằng điện hạ bị thương nặng, khó lòng chữa trị, thực ra cũng chẳng sai là bao.
Có điều, mỗi lần bệnh tình phát tác nương nương đều ra tay với điện hạ, mà điện hạ lại chưa bao giờ ngăn cản, thậm chí đón nhận với nụ cười. Dù người đầy máu, cũng không cho phép bất kỳ ai cản trở.
Nếu không phải lần này thương thế thật sự quá nặng, thì đám hạ nhân như bọn họ cũng sẽ tìm đủ mọi cách khuyên điện hạ thành thân. Để nương nương thấy vợ chồng điện hạ hòa thuận yêu thương, có khi tâm bệnh lại có chuyển biến tốt.
Trì Huỳnh để ý vẻ mặt bà ấy, đoán rằng thương tích của Chiêu vương hẳn là không nhẹ. Nhưng hôm nay nàng từng tận mắt thấy Chiêu vương, người đó tuyệt đối không giống một kẻ sắp chết.
Chẳng lẽ đây chính là cái mà người đời vẫn hay bảo “Họa hại sống dai”?
Nghĩ đến mũi tên kinh tâm động phách ở phố Thành Hiền, nghĩ đến gương mặt thản nhiên thong thả của người đàn ông trong xe ngựa... sắc mặt Trì Huỳnh dần tái nhợt, đầu ngón tay cũng vô thức co chặt lại.