Chương 11: Chiếc khăn tay nhuốm máu

Trì Huỳnh nhớ lại những lời đồn về Chiêu vương nơi phố chợ, nói y âm ngoan thích gϊếŧ chóc, như Tu La tái thế. Còn vẻ mặt của Trì Dĩnh Nguyệt khi nhắc đến Chiêu vương thì rất kinh hoảng, chỉ mong tránh càng xa càng tốt.

Mà hôm nay nàng cũng đã tận mắt nhìn thấy, Chiêu vương hoàn toàn không giống như lời đồn rằng bị thương nặng không chữa nổi, sống dở chết dở. Rõ ràng là...

Trì Huỳnh không dám nhìn thẳng khuôn mặt của y, cụp mắt xuống, ánh mắt vô tình rơi vào bàn tay đang mân mê dây cung của y.

Ngón tay của y thon dài mảnh khảnh, đeo một chiếc nhẫn xanh ngọc. Các đốt tay trắng trẻo trong suốt hơi ửng đỏ, những đường gân xanh ẩn hiện trên mu bàn tay như khắc ra nét sắc lạnh, dây cung ép lên bụng ngón tay để lại vết hằn đỏ đáng sợ, vậy mà y dường như hoàn toàn không để tâm.

Chiêu vương nhận ra ánh nhìn của nàng, các khớp ngón tay khẽ động, rồi y cười, nói: “Vương phi đang nhìn gì vậy?”

Trì Huỳnh run bắn cả người, suýt nữa chân khuỵu xuống: “Điện hạ thứ tội, thϊếp...”

“Vương phi có tội gì chứ?”

Chiêu vương ung dung nói: “Chỉ là bổn vương không ngờ, vương phi lại hiếu kỳ với ta đến vậy.”

“Thϊếp không dám.”

Trì Huỳnh mím chặt môi, không dám ngẩng đầu lên nữa.

Xe ngựa dần rời xa, tiếng kêu thảm thiết cùng mùi máu tanh bên ngoài cũng theo đó mà nhạt dần.

Chiêu vương nghe thấy bên cạnh có tiếng khuyên tai của phái nữ khẽ đung đưa, hai bên hình như không đều nhau. Bỗng nhớ ra điều gì đó, y lấy ra một chiếc khăn gấm từ trong tay áo, ngừng một chút rồi đưa cho nàng: “Vương phi bị thương rồi à?”

Lời vừa dứt, bên cổ cũng đồng thời truyền đến cảm giác đau râm ran, Trì Huỳnh theo phản xạ đưa tay sờ thử, đầu ngón tay chạm phải một vệt máu đỏ thẫm.

Phương Xuân cô cô từng nói qua, Chiêu vương ưa sạch sẽ.

Người mù có khứu giác đặc biệt nhạy cảm, sau “chuyện” cần nàng sai người thu dọn, nước bọt và mùi hương đều không được lưu lại trong phòng, tránh ảnh hưởng đến giấc ngủ của điện hạ.

Vừa rồi, hẳn là y đã ngửi thấy mùi máu tanh trên người nàng.

Huống chi, chiếc khăn tay của nàng đã rơi lại trong xe ngựa khi bị thích khách uy hϊếp.

Trì Huỳnh do dự giây lát, đưa tay nhận lấy: “Tạ ơn điện hạ.”

Chỉ là khi nhận khăn, đầu ngón tay nàng vô tình chạm vào ngón tay của đối phương, cảm giác mát lạnh như ngọc khiến nàng giật nảy người, như bị điện giật, vội vàng rụt tay lại.

May mà vết thương ở cổ không sâu, chỉ rỉ ra một chút máu, Trì Huỳnh chậm rãi lau sạch, rồi cẩn thận lau vết máu bên má và đuôi mắt.

Chiếc khăn này cũng giống như y,mang theo mùi hương Già Lam* lạnh lẽo.

(*伽蓝 (phiên âm: Già Lam) vốn là từ Phạn ngữ saṃghārāma (tức tinh xá, nơi tu hành của tăng đoàn trong Phật giáo). Trong văn học, nước hoa hay nhang nến, “伽蓝香” thường dùng để chỉ mùi hương Phật điện: Một loại mùi hương thanh nhã, thoát tục, an nhiên, mang sắc thái tôn giáo không nồng nàn như nước hoa thường, mà nhẹ, sâu, dễ khiến lòng người tĩnh lặng.)

Thế nhưng thần Phật từ bi, phổ độ chúng sinh, mà chiếc khăn này lại nhiễm đầy máu tanh chói mắt. Khiến người ta không phân biệt rõ ràng, rốt cuộc đó là hương thơm, hay là sát khí.

Trì Huỳnh gấp khăn lại, khẽ nói: “Lát nữa, thϊếp sẽ giặt sạch rồi trả lại điện hạ.”

Chiêu vương khẽ vuốt ngón tay, nơi đó dường như vẫn còn lưu lại chút nhiệt độ, dưới da thịt như có một thứ gì đó vô hình chui vào, ngứa ngáy khó chịu. Y khẽ nhíu mày, nơi mi tâm thoáng hiện lên một tia bực bội khó nhận ra.

Xe ngựa chầm chậm dừng lại trước phủ Chiêu vương.

Ngay từ khi còn chưa ra khỏi thành Hiền, Trì Huỳnh đã bắt đầu lo lắng, đến trước cổng phủ thì càng khó xử. Nàng có nên đỡ Chiêu vương xuống xe hay không?

Chiêu vương không nhìn thấy được, nàng là vương phi, lẽ ra nên hầu hạ y chu đáo.

Nhưng tận trong lòng nàng, lại không muốn có quá nhiều tiếp xúc với Chiêu vương. Người này còn nguy hiểm hơn nàng tưởng, nói nhiều sai nhiều, chi bằng giữ khoảng cách.

Suy nghĩ một hồi, cuối cùng Trì Huỳnh cũng nghĩ ra lý do: “Tay thϊếp dính bẩn, sợ mạo phạm điện hạ, nên để thị vệ thân cận của điện hạ đỡ thì hơn.”

Chiêu vương nắm lấy cây gậy trúc bên tay, giọng nói mang theo ý cười: “Vẫn là vương phi suy nghĩ chu toàn.”

Trì Huỳnh cảm thấy trong lời ấy như có ý chế nhạo, chẳng dám nghĩ nhiều, vội vàng bước xuống xe.

Chiêu vương lập tức nghiêng người, gậy trúc điểm đất, từ từ bước xuống. Y không cần ai đỡ mà vẫn đi lại ổn định, ngoài việc cử động hơi chậm thì gần như không khác gì người bình thường.

Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, ánh trăng như nước, bóng hình cao ngất thanh tú của người đàn ông được bao phủ bởi một tầng sáng bạc, lại càng tôn lên vẻ siêu phàm thoát tục, khí chất ung dung quý tộc, trong từng cử chỉ không hề có nửa phần dáng vẻ của người sắp chết.