Trì Huỳnh bị ép làm vật thế thân. Hơn nữa người mà nàng phải gả chính là Chiêu vương, một kẻ vừa bệnh tật triền miên vừa mù lòa.
Nàng nghĩ bụng: “Dù sao y cũng không sống được bao lâu, đợi y chết rồi, mình có thể sớm ngày thoát thân.”
Nào ngờ vừa bước chân vào phủ, nàng mới hay Chiêu vương chẳng những âm trầm lạnh lùng, thủ đoạn tàn nhẫn, mà còn đặc biệt say mê “hành hạ” người khác. Y thích nhất là dùng đầu ngón tay lần mò từng tấc da thịt của nàng, như muốn khắc sâu hình bóng nàng vào tâm trí, để lại dấu vết chỉ thuộc về riêng y.
Trì Huỳnh khổ không nói nên lời, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Không ai ngờ rằng, Chiêu vương chẳng những không chết mà còn từng bước giẫm lên máu tươi và mưu quyền, quét sạch kẻ thù, ngồi lên ngôi vị Cửu Ngũ Chí Tôn.
Còn Trì Huỳnh vốn chỉ là kẻ thay thế, tất nhiên thân phận vương phi cao quý kia sớm muộn gì cũng phải trả lại cho chính chủ.
May mà Chiêu vương bị mù, hoàn toàn không biết người kề gối nằm bên cạnh y rốt cuộc có gương mặt ra sao.
Trì Huỳnh nhân lúc triều chính rối loạn, lặng lẽ rút lui, trốn về tận đất Giang Nam xa xôi, quyết cắt đứt với quá khứ.
Cứ ngỡ từ nay trời cao biển rộng, chẳng còn ai có thể nhận ra nàng từng là ai.
Cho đến đêm mưa gió nọ, một người mặc long bào xuất hiện ngay trước cửa nhà nàng.
Trì Huỳnh bị y ép tới góc tường, không còn đường lui.
Y không chỉ đã khôi phục thị lực, mà còn chăm chú nhìn nàng bằng ánh mắt nóng rực, ngón tay thong thả vuốt ve gương mặt nàng, giọng nói trầm thấp mang theo ý cười khó phân biệt:
“Thì ra Huỳnh của trẫm trông thế này.”
“Nàng tưởng đưa một kẻ giả mạo đến bên cạnh trẫm là có thể qua mặt được sao?”
“Dái tai nàng vừa chạm vào liền nóng bừng, xương quai xanh cao lên vừa đủ rót đầy một chén rượu, vòng eo nhỏ đến mức trẫm vừa nắm là lọt tay, dưới rốn ba tấc còn có một vết sẹo cũ... Đôi chân dài ba thước, bên trong đùi trái còn có dấu răng của trẫm...”
“Huỳnh à, từng tấc da tấc thịt trên người nàng, trẫm đều thuộc nằm lòng.”
Mặt Trì Huỳnh đỏ bừng đến mức như muốn nhỏ máu, ngón chân cũng vì ngượng mà co quắp lại.
Nàng vẫn ngỡ lần này lừa dối y, ắt sẽ phải chịu một trận trách phạt thê thảm. Nào ngờ, điều chờ đợi nàng lại là phượng ấn được chính tay y trao xuống.
Tất nhiên, “trừng phạt” thì vẫn có. Nhưng là kiểu trừng phạt “đặc biệt”, chỉ thuộc về riêng nàng.
Từ đó về sau, đêm đêm sủng ái không dứt, hậu cung của đế vương chỉ có duy nhất một người là nàng.
***
Góc nhìn chính: Trì Huỳnh x Chiêu vương.
Đế vương mắt mù lòng đen x Ánh trăng vàng* rực rỡ của đời y.
Tóm tắt: Tham luyến nàng, chiếm giữ nàng, muốn ngừng mà chẳng thể ngừng.
Chủ đề: Nguyện chàng muôn tuổi, năm nào cũng xuân đầy.
***
(*黄月: Hoàng nguyệt, ẩn dụ chỉ một người đẹp, thanh cao, rực rỡ nhưng xa vời, thường là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tăm tối của ai đó. Hình tượng người không thể thay thế, mãi mãi đẹp đẽ trong lòng nam chính, dù có thể không ở bên cạnh.)