Hồi còn ở dưới trần gian, hắn đã thế rồi, nên Chức Du cũng chẳng còn lạ gì khi bị hắn nhìn thấu tim đen nữa.
Phải đến lúc này nàng mới chợt nhận ra, hôm nay mình bốc đồng quá rồi.
Nửa tháng trước hắn đưa nàng về Diêu Quang Tiên Phủ, sau đấy thì việc lớn việc nhỏ nối nhau không dứt.
Tiệc mừng đón hắn thì mấy đạo trưởng đã sắm sửa từ lâu, nhưng hắn cứ hở ra là lại lên núi Vu Hàm trừ yêu diệt ma. Hôm nay, sau nửa tháng bận tối mắt tối mũi, hắn mới có một ngày nghỉ. Cũng nhân dịp này, đám trưởng lão chờ đợi suốt một tháng rưỡi mới có cơ hội khai tiệc, vừa là tiệc tẩy trần vừa là mừng công cho hắn.
Nàng làm công chúa suốt mười sáu năm trời, phụ thân là quốc vương, đương nhiên hiểu rõ, với những người ở vị trí cao quý như thế, bữa tiệc này không chỉ đơn giản là tiệc tùng.
Vậy mà nàng lại giận dỗi giả chết, gọi hắn quay về.
Chức Du ấm ức cắn nhẹ đầu lưỡi, thầm nghĩ chuyện này cũng không thể trách nàng được. Ai bảo đám người kia mong nàng chết đến thế?
Nàng ôm trán rêи ɾỉ:
"Ừm, đầu vẫn còn hơi choáng đây này."
Nàng im lặng hồi lâu. Hắn uống cạn chén trà, đặt xuống, mới quay người lại nhìn:
"Tiên hầu nói hôm nay độc của nàng lại tái phát."
"Nàng ấy tên là Hương Mai."
Rõ là người do chính hắn dẫn nàng đi chọn, vậy mà hắn lúc nào cũng không nhớ nổi tên.
Ở trần gian hắn cũng như thế.
Rõ ràng có trí nhớ siêu phàm, vậy mà tên của rất nhiều người hắn lại chẳng buồn nhớ.
"Biết tại sao ta chọn nàng ấy không? Vì ta muốn ăn mơ."
Chức Du lẩm bẩm, thò đầu và vai ra, chống bên mép giường, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, đáng thương vô cùng:
"Ừm, hôm nay khó chịu hơn mọi khi."
"Tiên hầu bảo rằng nàng đã ngừng thở một lúc."
Hôm nay Tạ Vô Kính mặc một bộ trường bào xanh đậm viền đen, trên áo thêu hình mặt trời bằng chỉ vàng, đai lưng nạm vàng, ngay cả trâm đội tóc cũng làm từ ngọc và vàng .
Tóc hắn được búi gọn gàng hơn hẳn mọi khi, chỉ có hai bên mai là có vài sợi tóc lòa xòa trước trán rũ xuống mềm mại.
Tu sĩ ở Linh Vân Giới nhìn chung không thích những thứ quá rực rỡ hay vàng bạc chói lọi.
Họ cho rằng như vậy là thấp kém và thô thiển.
Nhưng nếu là thứ có thể khoác lên người, thì đương nhiên đó không phải là thứ vàng bạc hay lụa là tầm thường, mà là thần y từng thuộc về Thần tộc.
Cho dù là vàng, bạc hay đỏ, tím thì cũng đều lấp lánh chuyển động tựa như dải ngân hà được dệt từ ánh trăng.
Hôm nay Tạ Vô Kính ăn mặc như thế, đủ để hiểu buổi yến tiệc hôm nay rất quan trọng đến nhường nào.