Chương 4

Họ tuy chỉ là phu thê trên danh nghĩa, nhưng hai người cũng từng cùng nhau vào sinh ra tử.

Nói gì đến chuyện Tạ Vô Kính lại còn là người đẹp nhất mà nàng từng gặp. Ở với nhau cũng lâu lắm rồi, nàng không biết Tạ Vô Kính có tí ti gì với mình hay chưa, chứ trong lòng nàng thì đã nhen lên một mầm tình vụng dại.

Cho đến năm nàng mười tám tuổi, kẻ thù của Tạ Vô Kính tìm tới tận cửa.

Lần này không giống những lần trước, chúng là những tiên nhân đến từ Linh Vân giới.

Tạ Vô Kính bảo nàng chạy trước.

Đợi đến lúc nàng thoát nạn trở về, Tạ Vô Kính đã bặt vô âm tín, chẳng rõ sống chết.

Mối tình còn chưa kịp chớm nở của nàng cứ thế mà úa tàn.

Một tháng sau, đúng lúc độc của nàng tái phát, Tạ Vô Kính lại đích thân xuống trần gian, đưa nàng về Linh Vân giới.

Khi ấy là năm thứ hai từ ngày họ bái đường kết nghĩa phu thê.

Tới tận lúc đó nàng mới biết, hóa ra vị phu quân hờ của mình lại chính là hậu duệ duy nhất còn sót lại của mấy vị thần tiên, là Tiên Tôn chí cao vô thượng, được vạn người tôn sùng của Linh Vân giới.

Vì trúng độc, Chức Du được đưa lên tiên giới chữa trị. Nhưng vì khoảng cách thân phận quá lớn, nàng còn chẳng dám mơ tới chuyện được gần gũi hay âu yếm với Tạ Vô Kính, huống chi là ý định bộc bạch cho hắn nghe về tấm chân tình của mình.

Sau khi trở thành Tiên Tôn, Tạ Vô Kính lại càng lạnh lùng.

Hắn đưa nàng trở về chỉ vì họ đã từng thề nguyền trước trời đất.

Người tu hành vốn coi trọng đạo trời, do đó hắn xem việc bảo vệ và chăm sóc nàng suốt cuộc đời là bổn phận của mình.

Chức Du từng nghĩ, Linh Vân giới sẽ là bến đỗ cuối cùng cho kiếp người tầm thường của mình. Ai mà có ngờ, nơi đây tuyệt vời quá. Chính điều ấy đã lỡ đánh thức con quỷ tham lam ngủ quên trong lòng nàng.

Nhìn các tu sĩ trăm tuổi mà trông vẫn cứ trẻ măng, khí chất thoát tục, cưỡi kiếm bay bay… chỉ thế thôi mà tim nàng đã rung rinh rồi.

Thế nhưng Linh Vân giới có một quy tắc bất di bất dịch: Người phàm không được phép tu luyện. Và cũng không có công pháp nào cho người phàm tu luyện.

Là phu nhân của Tiên Tôn cũng không ngoại lệ.

Nhưng nàng rất rất muốn tu đạo!

Khát vọng ban đầu dần dần biến chất, bám rễ sâu trong lòng nàng, nảy mầm trở thành một hạt giống tham lam. Thế là, nàng sa chân vào vũng bùn. Bọn tu sĩ mù quáng vì giấc mộng phi thăng đã trở thành đồng minh cùng chung chí hướng với nàng, và mục tiêu chung của họ chính là Tạ Vô Kính.