Chương 27

"Ngày mai trong các, không chỉ có danh môn chính phái, mà ắt sẽ có còn có cả những kẻ tiểu nhân ẩn nấp trong bóng tối. Chính vì thế, ngài cần phải lộ diện để cả thiên hạ này thấy rõ, uy danh của Tiên Tôn mười tám năm trước vẫn còn đó."

Những lời này khiến Hương Mai nói mà tim đập thình thịch.

Chức Du đang bệnh, đầu óc chậm chạp, nhưng cũng nghe ra, chưởng môn đang tỏ ý bất mãn với Tạ Vô Kính, nhắc nhở rằng mười tám năm trước, khi hắn chưa có phu nhân thì đâu phải thế này.

Tạ Vô Kính mặt vẫn lạnh như tiền, bảo Hương Mai lui ra. Xong xuôi, hắn mới nhẹ tay vỗ vỗ Chức Du, dặn nàng hãy nghỉ một chút.

Chức Du quá mệt mỏi, ôm lấy eo hắn, dần dần thϊếp đi.

Tạ Vô Kính không đẩy nàng ra, nằm xuống cùng nàng.

Lần này nàng chảy máu rất nhiều.

Đến chạng vạng, khi nàng cảm thấy dưới thân dính dính. Tỉnh dậy mới phát hiện y phục và giường lại nhuốm đỏ, ngay cả gấu áo của Tạ Vô Kính bị nàng đè lên cũng dính máu.

Cảnh tượng buổi trưa lại lặp lại, nàng tự tắm, Tạ Vô Kính thì giặt đồ cho nàng.

Tắm rửa xong, Chức Du đi ăn tối.

Nàng không có khẩu vị, ăn được vài miếng đã chán, vừa ăn vừa ngẩn người.

Tạ Vô Kính tắm xong đến, bảo nàng không ăn được thì thôi, rồi đưa nàng về phòng.

Nàng uể oải ngã xuống giường, lấy thoại bản ra đọc.

Đang đọc thì nghe Tạ Vô Kính hỏi:

"Ăn đào không?"

Chức Du ngạc nhiên, khóe miệng không kìm được cong lên:

"Ở đâu ra vậy?"

“Hái trong rừng đào.”

Tạ Vô Kính lấy ra một quả đào cho nàng.

Đào có lớp phấn xanh non, là loại đào giòn nàng thích.

"Hái ở vườn của lão Mạnh Xu đấy à?"

Trong đôi mắt vốn ảm đạm của Chức Du bỗng có ánh sáng, nàng nhận lấy quả đào.

Đào đã được xử lý sạch sẽ, nàng đưa lên ngửi, có mùi thơm của đào.

Cắn một miếng, nàng nhai nhai, chép miệng chê:

"Ờ không ngon lắm."

Tạ Vô Kính bảo nàng không ăn thì đặt sang một bên:

"Cây đó dùng để tu hành, tụ linh khí, đâu phải để kết quả."

Dĩ nhiên không thể ngon được.

Không ngon nhưng nàng vẫn ăn rất vui.

Chức Du không cho hắn lấy đi, gặm sạch quả đào.

Dù nàng không định trả thù Mạnh Xu, nhưng đồ đã rơi vào tay nàng, nàng vẫn rất sẵn lòng dùng nó để xả giận.

Ăn xong đào, tinh thần sảng khoái hẳn, nàng cười tủm tỉm đọc sách một lúc rồi lại muốn ngủ.

Nể tình hôm nay Tạ Vô Kính chăm sóc nàng, tối nay nàng sẽ không mon men thân thể hắn nữa.

Nhưng vì để nàng nhanh hồi phục, Tạ Vô Kính vẫn ở lại ngủ cùng nàng.

Hắn là tiên, tiên khí của hắn chính là liều thuốc bổ tốt nhất cho thân thể nàng.

Chức Du ôm lấy hắn, nghĩ: Xem ra đôi khi cốt truyện cũng không phải do ai cố ý sắp đặt, mà là do trời định.

Hôm sau.

Chức Du dậy, tinh thần sảng khoái.

Kỳ kinh nguyệt vẫn còn, nhưng cảm lạnh đã khỏi.

Tạ Vô Kính chưa rời đi, lúc nàng tỉnh hắn vẫn đang nằm bên cạnh.

Nàng liếc nhìn hắn từ trên xuống dưới, trong đầu lóe lên một ý nghĩ: Chà, bảo sao cả Linh Vân Giới đều thèm muốn huyết mạch của hắn. Người gì mà cứ như "thuốc tiên" thế này, đúng là một kho báu di động.

Tạ Vô Kính mở mắt.

Chức Du hỏi:

"Hôm nay chàng rảnh không?"

"Tối nay đến Quy Chân Các, nàng có muốn đi không?"

Chức Du nhớ lại hôm qua Hương Mai từng báo chuyện đấu giá ở Quy Chân Các.

Với tư cách là một nữ phụ độc ác đã được "hồi đầy máu" và cực kỳ có ý thức nghề nghiệp, câu trả lời của nàng là:

"Đi chứ."