Chương 23

Chức Du quay đầu, không thể tin mà "hả?" một tiếng.

Thấy hắn nghiêm túc, nàng quay lưng lại, cởi váy ngủ ném sang cho hắn.

Tà áo như cánh bướm chao nghiêng rơi xuống tay hắn, được hắn cất vào túi trữ vật.

Tấm lưng trắng ngần mảnh mai, cùng đôi chân cân đối lộ ra hoàn toàn, lọt vào mắt hắn.

Ánh mắt hắn không đổi, chỉ dẫn nàng đi sâu vào trong.

Đến chỗ nước dâng ngang cổ thì dừng lại.

Không phải tại cái hồ chỉ sâu đến thế mà là vì Chức Du không biết bơi, cứ đi tiếp thì chìm nghỉm như chơi.

Dòng nước xoáy cuốn chặt lấy người nàng.

Chức Du lạnh quá, đứng một lúc đã thấy chân tay bủn rủn, lòng dâng lên nỗi tủi thân. Vừa định quay đầu lại nói "chịu không nổi nữa", thì cảm giác có người đang đến gần từ phía sau.

Một cánh tay ấm áp đỡ lấy eo bụng nàng, giọng Tạ Vô Kính vang lên sau lưng, như thì thầm bên tai:

"Cứ đi về phía trước đi, ta đỡ nàng."

Chức Du cúi mắt nhìn.

Nước rất trong, trong đến mức cũng có thể nhìn thấy chiếc áo yếm màu ngó sen qua làn nước, ngay cả nốt ruồi đỏ trên ngực phải của nàng cũng lộ rõ mồn một.

Mà cánh tay đỡ ở eo bụng nàng, là một cánh tay trần.

Hồi ở trần gian, họ chỉ có hai lần nhìn thấy nhau trong tình trạng trần trụi.

Một lần là khi họ mới quen chưa đầy một tháng.

Lúc ấy là lần đầu độc của nàng phát tác, đầu óc lâng lâng, nửa đêm cởi y phục đến tìm hắn.

Khi ấy tay hắn còn đang bị thương, lúc kịp phản ứng thì nàng đã không còn mảnh vải che thân mà đè ập lên người hắn.

Hắn chỉ đành dùng nội lực đánh ngất nàng.

Vì nàng không biết võ công, hắn lại vô tình quá tay khiến nội lực xâm nhập làm rối loạn kinh mạch của nàng rồi nàng rơi vào trạng thái hôn mê bất tỉnh.

Hắn đành phải ôm nàng cùng vào bể thuốc để khai thông kinh mạch, sau đó bế nàng ra, lau khô người rồi mặc lại quần áo chỉnh tề.

Một lần khác nữa, cũng là lần duy nhất hắn bị thương nặng đến mức gần như không thể cử động.

Nàng buộc phải giúp hắn cởi y phục, đỡ hắn vào thùng tắm ngâm thuốc.

Nàng buộc phải giúp hắn cởi y phục, đỡ hắn vào thùng tắm ngâm thuốc.

Bây giờ, chắc cũng tạm coi như lần thứ ba rồi, cũng là lần đầu tiên cả hai đều tỉnh táo và lành lặn.

Chức Du chưa nghĩ gì linh tinh đâu, nhưng mặt cũng đỏ ửng lên, bước chân về phía trước trở nên gượng gạo, thiếu tự nhiên.

Giữa những bước đi, eo bụng nàng cọ xát với tay hắn.

Cả trời đất chỉ còn tiếng nước, Chức Du càng nghe rõ tiếng tim đập bùm bùm trong l*иg ngực mình.

Nàng liếc nhìn Tạ Vô Kính một cái.

Mặt hắn vẫn điềm nhiên như không, chẳng có tý thay đổi nào.

Hắn nhìn nàng:

"Sao vậy?"

Chức Du quay đầu, lại tiếp tục bước đi.

Đôi chân nàng đã rời khỏi mặt đất, thân hình nhẹ bẫng dựa sát vào người phía sau, nhờ sự dìu đỡ của hắn để tiến về phía trước.

"Không có gì đâu, chỉ là chợt nhớ tới chuyện hồi còn ở trần gian thôi. Lần đó chàng tắm cho ta xong, hôm sau còn không dám nhìn ra nữa. Về sau ta đỡ chàng tắm, phải mất cả canh giờ mặt chàng mới hết đỏ."

"Giờ chàng đã là Tiên tôn rồi, khác xưa nhiều."

Nàng trêu hắn nhưng cũng bực vì mình đỏ mặt là chuyện bình thường, còn hắn không đỏ mặt thì sao cứ khiến nàng cảm thấy như mình là kẻ có tâm hồn đen tối thế?

Dù sao thì… cũng đều tại hắn.

Giọng Tạ Vô Kính hơi cười cười:

"Nếu ta không bình tĩnh thì nàng mới là người phải sợ."

Chức Du nghĩ lại, thấy cũng đúng.

Nàng nổi bồng bềnh giữa hồ, vừa mới nghĩ thông thì cái lạnh đã ập đến. Lạnh đến nỗi nàng bắt đầu thèm muốn chút hơi ấm từ bàn tay hắn.

Nàng cứ vô thức dụi vào tay hắn, muốn tay hắn sưởi ấm cả eo mình, giọng rêи ɾỉ nũng nịu:

"Ta không chịu nổi nữa, lạnh quá. Cứ thế này chắc ta chết mất."

Tạ Vô Kính không nhúc nhích, như vòng sắt khóa chặt lấy nàng:

"Mới có một khắc."

"Lạnh thế này mà ta chịu được hẳn một khắc là giỏi lắm rồi đó."

Nàng vốn là người rất biết cách chiều chuộng và yêu thương bản thân.

Khóe môi Tạ Vô Kính cong nhẹ, giọng ấm áp hơn hẳn ngày thường:

"Hay là tiện thể học bơi nhé?"

Chức Du hơi miễn cưỡng:

"Thôi cũng được."

Tạ Vô Kính buông tay đỡ nàng.

Nàng kêu lên một tiếng, rơi tõm xuống nước, tay chân cuống cuồng chộp lấy hắn, cũng chả biết nắm trúng chỗ nào, túm lấy rồi như bạch tuộc treo cả người lên hắn.

Nàng tức giận nói:

"Chàng dạy người ta bơi thế đấy à!"

"Không thì sao?"

Hắn sinh ra là đã biết bơi rồi, chẳng cần học, cũng chưa từng dạy ai.

"Ta không học nữa, ta lạnh. Ta muốn về!"

Chức Du phát cáu, hai tay ôm cổ hắn, một chân quấn lấy eo hắn, chân còn lại đá nhẹ hắn.

Những ngón chân trắng nõn trượt trên đùi hắn.

Tạ Vô Kính một tay đỡ lấy mông nàng đang chìm dần xuống, một tay giữ lưng nàng:

"Nhịn thêm chút nữa thôi."

Chức Du nhìn bờ hồ xa ơi là xa, đành ngậm đắng nuốt cay treo trên người hắn.