Chương 20

Họ cúi rạp xuống, tầm nhìn của Chức Du bỗng trở nên thoáng đãng hơn, dễ chịu hơn hẳn.

Tạ Vô Kính không nói sẽ trừng phạt bọn họ thế nào.

Nhưng hai chữ "nông nổi" ấy treo lơ lửng trên đầu đệ tử Càn Nguyên Tông, quả thực đã làm tổn hại danh dự của cả tông môn.

Nhất là khi hiện giờ người của mười một cảnh Linh Vân Giới vẫn còn đang ở Càn Nguyên Tông, Chuyện như thế này xảy ra, thật khiến tất cả những người trong cuộc phải cảm thấy xấu hổ và nhục nhã.

Chức Du chẳng hiểu những lời qua tiếng lại phức tạp ấy, chỉ cảm thấy mọi việc được giải quyết quá nhẹ nhàng. Nàng khinh khỉnh hừ nhẹ một tiếng rồi theo Tạ Vô Kính rời đi.

Hương Mai định đi theo, Tạ Vô Kính dặn:

“Ngươi về Tiên phủ chờ lệnh.”

Hương Mai lập tức lĩnh mệnh quay về.

Tạ Vô Kính dẫn Chức Du đến một rừng đào.

Mùa hoa vừa qua.

Nhưng trong rừng có bày trận pháp, lại dùng linh dịch nuôi dưỡng, nên hoa nở quanh năm không úa tàn, như một đám mây hồng rơi xuống trần gian.

Chức Du thích ơi là thích.

Tuy vậy, nàng không ngây thơ đến mức nghĩ rằng Tạ Vô Kính đưa nàng đến đây chỉ để dạo chơi.

Nàng vẫn diễn vẻ tủi thân vì bị ức hϊếp, nhưng đôi mắt lại không ngừng lén liếc nhìn những đóa hoa dại ven đường, bước chân nhẹ nhàng theo sau hắn trên con đường mòn.

Tạ Vô Kính hỏi:

“Hôm nay tại sao nàng lại ra khỏi Tiên phủ?”

Chức Du đến Linh Vân Giới đã nửa tháng, chưa từng rời khỏi Diêu Quang Tiên Phủ lần nào.

Hồi ở trần gian, khi cùng Tạ Vô Kính ẩn cư dưỡng thương, nàng từng nói:

"Nếu mỗi ngày có ăn có uống, lại có thoại bản để xem, ta sẵn sàng ở trong nhà cả đời, đến cửa cũng không bước ra."

Ba tháng ẩn cư sau đó, lúc rảnh rỗi nàng quả thực toàn nằm dài, đi xa nhất cũng chỉ là quanh cổng sân.

Chức Du cứ tưởng hắn sẽ khuyên nàng bớt gây chuyện.

Suy cho cùng, hắn mới vừa trở về chưa đầy hai ngày, mà nàng đã liên tục gây ra chuyện, khiến hắn phải đứng ra giải quyết tới tận hai lần.

Nàng trầm ngâm chốc lát, quyết định nói thật:

"Ta muốn tu luyện."

"Linh Vân Giới xưa nay chưa từng có người phàm nào tu luyện cả."

"Thế ta làm người đầu tiên cũng được mà."

Nghe vậy, Tạ Vô Kính dừng bước, im lặng nhìn nàng.

Chức Du cũng dừng lại, ngơ ngác đối diện ánh mắt hắn.

Tạ Vô Kính trầm giọng, ánh mắt lạnh lùng thoáng hiện nét nghiêm túc:

"Người phàm không thể tu luyện ắt là do ý trời, nàng định làm trái ý trời sao?"

Chỉ cần hắn hơi nghiêm mặt, Chức Du không hiểu sao đã thấy sống lưng lành lạnh.

Gió nổi lên, cây hoa rung rinh, cánh hoa rơi lả tả như bụi phấn.

Giờ đây, những đóa hoa ấy trong mắt Chức Du chẳng còn đẹp tẹo nào. Ngược lại, từng cánh hoa trước mắt dường như cũng ám sát khí từ người hắn.

Nàng tức giận đẩy Tạ Vô Kính ra, sải bước đi lên phía trước:

"Không đồng ý thì thôi, dọa ta làm gì!"

Tạ Vô Kính chỉ hai bước đã đuổi kịp nàng, gương mặt đã trở lại bình thường:

"Ta không dọa nàng. Từ hôm qua sau khi độc phát tác, ta thấy nàng cứ bồn chồn không yên. Nàng đang sợ."

Hắn đi đến bên cạnh nàng, nắm tay nàng, bao trọn trong lòng bàn tay mình, cúi đầu hỏi:

"Có ta ở đây, nàng còn sợ gì chứ?"