Chương 11

Tạ Vô Kính để Chức Du ở lại tiên phủ, vừa là ngầm cho bọn họ biết nên sớm dập tắt ý đồ, vừa là thể hiện sự coi trọng dành cho nàng, đồng thời cũng là lời cảnh cáo, đừng dại động đến người không nên động.

Chức Du nhấp từng ngụm trà nhỏ.

Hương nhài lan trong khoang miệng, lời Tạ Vô Kính khiến nàng nhớ tới phụ hoàng của mình.

Quyền mưu, suy cho cùng cũng chỉ có thế.

Giang hồ cũng vậy, triều đình cũng thế, Linh Vân Giới cũng không khác, nơi nào có người, nơi đó có tranh quyền đoạt vị.

Chức Du nhằn hạt dưa, bĩu môi lắc đầu.

Ngày nào cũng nghĩ mấy chuyện này, đau hết cả đầu. Chẳng thà cắn dưa cho xong.

Tạ Vô Kính hứa với nàng:

"Chỉ cần ta còn ở Linh Vân Giới thì sẽ che chở nàng cho đến hết đời này."

Động tác cắn dưa của Chức Du khựng lại.

Nàng chớp mắt nhìn hắn:

"Nếu ta muốn tu đạo thì sao?"

Tạ Vô Kính nói thật:

"Tính đến giờ, Linh Vân Giới vẫn chưa có người phàm nào tu luyện được cả."

Chức Du nhớ lại trong mơ, nàng hành Tạ Vô Kính như con, suốt ngày song tu với hắn thế mà tu vi cũng chỉ nhích được thêm một tý.

Trong lòng không khỏi thất vọng, tốc độ cắn dưa cũng chậm hẳn.

Trong phòng yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng vỏ dưa lách tách.

Tạ Vô Kính nhấp trà thong thả, cử chỉ vô cùng thanh lịch, không phát ra tẹo tiếng động nào.

Ở trần gian, dù hai người chẳng nói gì, cũng có thể ngồi cạnh nhau rất lâu mà chẳng cảm thấy gượng gạo.

Nhưng từ khi đến Linh Vân Giới, Chức Du luôn cảm thấy có thứ gì đó đã thay đổi.

Ví như lúc này, chỉ mới yên lặng một chốc, nàng đã thấy bứt rứt vô cùng.

Giữa họ đã có khoảng cách rồi.

Nghĩ một lát, nàng nói:

"Hay là… chàng kể thêm cho ta nghe về vị công chúa Nam Hải kia đi?"

Tạ Vô Kính đáp gọn lỏn:

"Khi tiên tộc suy vong, ta còn rất nhỏ nên được gửi gắm cho vị chưởng môn tiền nhiệm của Càn Nguyên Tông nuôi dưỡng. Lúc đó, muội ấy cũng tu hành dưới trướng vị chưởng môn ấy."

Nói xong, hắn tiếp tục uống trà.

Chức Du chờ một lát, thấy hắn không định nói thêm.

"Hết rồi à?"

"Hết."

Chỉ vậy thôi á?

Còn chẳng hấp dẫn bằng quyển thoại bản dở nhất nàng từng đọc.

Chức Du tiếp tục cắn dưa, rồi phát hiện… hết dưa mất tiêu.

Ngoài trời đã sẩm tối, trăng sáng treo trên ngọn cây.

Giờ này, nếu Tạ Vô Kính đi dự yến, hẳn yến tiệc đã bắt đầu rồi.

Ha ha, chẳng giống trong mơ chút nào, nàng vẫn sống nhăn răng đấy thôi.

Chức Du lập tức nhẹ cả người, thở phào một hơi:

"Thôi ta buồn ngủ rồi, đi nghỉ đây."