Trong lòng Kiều Ngũ Vị không khỏi “thót” lên một cái, cảm thấy cái mạng nhỏ này khó mà giữ nổi. Tay trái nàng run rẩy lén lần mò về phía chiếc túi đeo đặt trên đầu gối, đang cân nhắc xem có nên giãy giụa một chút trước khi chết hay không thì lại nghe thấy Tống Điền Chi nói tiếp.
“Chỉ nhớ lại những thứ này thôi.”
Ánh mắt u tối của Tống Điền Chi đã sớm được thu lại. Khi Kiều Ngũ Vị hoàn hồn sau cơn kinh ngạc ngẩng đầu lên, đối diện với nàng lại là một đôi mắt ôn nhu hòa nhã.
Nàng không chắc chắn hỏi lại: “Nhớ lại những gì cơ?”
Tống Điền Chi chậm rãi nhếch khóe môi, thong thả nhả từng chữ một: “Nam Cảnh quả thực nằm ở tận cùng phương Nam.”
Giọng Kiều Ngũ Vị run run: “Chỉ... thế thôi á?”
Tống Điền Chi gật đầu, vẻ mặt liền trở nên vô tội: “A Kiều, chuyện trước kia ta vẫn chưa nhớ ra, nàng sẽ không chê ta chứ?”
Kiều Ngũ Vị cảm thấy mình như vừa mới đi tàu lượn siêu tốc vậy, khoảnh khắc vừa lướt qua vai tử thần thì lại an toàn cập bến.
Thật sự quá kí©h thí©ɧ.
Có điều nghĩ lại cũng phải, nếu Tống Điền Chi thực sự nhớ lại hết thảy, đời nào hắn lại chịu đứng đây phí lời với nàng. Hẳn là hắn đã sớm một vuốt móc tim gan nàng ra, sau đó nghênh ngang bỏ đi rồi.
Kiều Ngũ Vị hít một hơi thật sâu để bình ổn tâm trạng đang lên xuống thất thường, sau đó trên gương mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.
“Chuyện khôi phục trí nhớ không thể cưỡng cầu, cứ tùy duyên là được.”
Tống Điền Chi ngồi dựa nghiêng vào ghế, cả người toát lên vẻ lười biếng cực độ. Tay trái hắn nhẹ nhàng mân mê chén trà trên chiếc bàn vuông, sau khi nghe thấy những lời này của Kiều Ngũ Vị, khóe miệng liền gợn lên một nụ cười nhạt.
Thế nhưng nơi đáy mắt lại vương nét lạnh lùng.
“Đều nghe theo A Kiều cả.”
Kiều Ngũ Vị không dám ho he gì thêm, vội vàng chuyển chủ đề: “Lát nữa chúng ta đi mua cho huynh vài bộ y phục nhé.”
Đã là Tống Điền Chi nói Nam Cảnh ở tận cùng phương Nam, thì chắc chắn sẽ không sai. Tống Điền Chi tuy là tội tiên, nhưng trước khi thành tội tiên thì hắn cũng là tiên nhân cơ mà. Lời tiên nhân nói sao có thể sai được!
Tống Điền Chi rũ mắt, liếc nhìn bộ y bào có phần quá mức nghèo nàn trên người mình, vẻ mặt vẫn hờ hững như không.
Bên dưới, Ngôn tiên sinh đã bắt đầu kể sang câu chuyện khác. Đến đoạn gay cấn, khách quan trong sảnh lại đua nhau vỗ tay tán thưởng. Kiều Ngũ Vị thanh toán tiền trà nước xong xuôi liền dẫn Tống Điền Chi rời khỏi Thanh Nhã Đường.
Hai bên đường phố bên ngoài đều là các sạp hàng của tiểu thương, bày bán đủ thứ từ phấn son, vòng tay cho đến lược gỗ của nữ giới. Kiều Ngũ Vị không kìm lòng được mua một chiếc lược gỗ và một cây trâm gỗ, thuận tiện hỏi thăm đường đến tiệm vải gần nhất.
Tiệm vải nằm cách đó không xa, ngay ở con ngõ bên cạnh. Kiều Ngũ Vị vừa bước vào đã bị những súc vải đủ loại màu sắc thu hút, nàng lập tức hào phóng đặt may cho mình ba bộ váy áo.
Chưởng quầy của tiệm vải là một người phụ nữ trung niên. Từ lúc hai người bước vào, ánh mắt bà ta đã dán chặt lên người Tống Điền Chi. Sống quá nửa đời người, bà ta chưa từng gặp qua nam tử nào có dung mạo diễm lệ đến nhường này, chỉ tiếc là ăn mặc có phần quá mức hàn vi.
Thấy vị cô nương đi cùng ra tay hào phóng, khuôn mặt tròn trịa mập mạp của bà chủ tiệm lập tức tràn đầy ý cười.
Bà ta bước nhanh lên phía trước, đon đả nói: “Nhìn cô nương đây chắc hẳn cũng chẳng phải người thiếu tiền, đúng lúc trong tiệm vừa nhập về mấy loại vải tốt, chi bằng cô mua về may y phục mới cho lang quân nhà mình đi.”
Kiều Ngũ Vị cũng không tiện từ chối ngay trước mặt Tống Điền Chi, đành nói:
“Vậy bà lấy ra cho ta xem thử.”
Chưởng quầy vội vàng lấy ra một xấp gấm vân du màu tím than có hoa văn chìm, xuýt xoa: “Cô nhìn chất liệu này xem, quả thực rất xứng đôi với lang quân nhà cô đấy.”
Lời này quả thật không ngoa chút nào.
Khi ánh nắng hắt vào trong tiệm chiếu lên tấm gấm vân du kia, những hoa văn mây lành chìm bên trong lập tức trở nên rực rỡ muôn màu, tựa như đang trôi nổi giữa bầu trời đêm quang đãng. Nếu may thành y phục, e rằng cũng chỉ có người sở hữu dung mạo xuất chúng như Tống Điền Chi mới có thể "trấn" được bộ đồ này.
Kiều Ngũ Vị thầm nghĩ trong lòng rằng mình đang có tiền, bèn phất tay: “Tấm này ta lấy!”
Chưởng quầy cười híp cả mắt, lại nói: “Cô nương, trong tiệm vẫn còn một tấm gấm vân du màu xanh tùng sương nữa.”
Kiều Ngũ Vị cắn răng: “Lấy luôn.”
Chưởng quầy nghe xong thì vui như mở cờ trong bụng, suýt chút nữa thì không phân biệt được đông tây nam bắc, vội vàng lấy bàn tính ra bắt đầu gảy lách cách.
“Cô nương, hai tấm gấm vân du đó có cần thợ thêu trong tiệm may đo luôn không?”
Kiều Ngũ Vị gật đầu: “Đương nhiên là có rồi.”
Chưởng quầy lại tiếp tục gảy bàn tính, trong tiệm lập tức vang lên những tiếng lách cách giòn giã, một lúc lâu sau mới dừng lại.
“Cô nương, tính tổng cộng hết thảy là tám mươi lượng.”
Kiều Ngũ Vị nghe vậy thì toàn thân chấn động, giọng nói không tự chủ được mà cao vυ"t lên: “Bao nhiêu cơ?”
Chưởng quầy nhẹ nhàng giải thích: “Cô nương chẳng lẽ không biết sao, gấm vân du vốn được ví là tấc gấm tấc vàng, hai tấm gấm này tính cho cô bảy mươi ba lượng, đã là sự nhượng bộ lớn nhất của bổn tiệm rồi đấy.”
Kiều Ngũ Vị đâu có hiểu cái gì mà "tấc gấm tấc vàng", nàng chỉ biết rằng hai tấm vải rách kia ngốn mất của mình tận bảy mươi ba lượng bạc.
Cảm giác này giống hệt như lúc đi ra tủ kem lấy hai cây kem có bao bì trông cũng đẹp mắt, nhưng đến lúc tính tiền thì thu ngân lại bảo hai cây kem này giá một trăm tệ. Chỉ vì lơ là một chút mà đã bị "đâm lén" một nhát đau điếng!
Vốn dĩ Kiều Ngũ Vị là người coi trọng tiền bạc hơn sĩ diện, thế nhưng nàng còn chưa kịp mở miệng từ chối thì Tống Điền Chi vẫn luôn im lặng từ lúc bước vào tiệm lại đột nhiên lên tiếng:
“A Kiều.”
Tống Điền Chi chậm rãi bước về phía Kiều Ngũ Vị, trong đáy mắt tràn ngập vẻ nhu tình.
“Nàng sẽ mua cho ta mà, đúng không?”