Mông thái y thấy y tỉnh lại, đôi mắt sáng rực lên, song chẳng vội bước tới bắt mạch, cũng không loan tin thái tử đã tỉnh ra ngoài. Ông ta đứng đó than ngắn thở dài: “Đế vương nhất nộ, đầu gối của thần đến giờ vẫn còn đau nhức. Đáng thương cho Trương ngự y, tuổi đã thất tuần mà cũng phải quỳ suốt nửa ngày trời, cuối cùng phải có người dìu mới rời khỏi Đông cung.”
Chu Cảnh chẳng buồn hỏi han bệnh tình của mình, chỉ hừ lạnh một tiếng vô cảm: “Lấy giấy bút tới.”
Mông thái y lúc này mới chịu ngậm miệng, dâng giấy kê đơn trên bàn cùng bút lông đã chấm mực qua, thần sắc cũng trở nên nghiêm nghị. Ba năm trôi qua, y gầy đi nhiều, nước da cũng sạm đen, song vẫn giữ được nét mày kiếm nhập tấn, thần vận phi phàm.
Y khó khăn chống người ngồi dậy, động tới vết thương cũng chẳng bận tâm. Trầm tư giây lát, cổ tay không dùng được lực, chữ viết ra tuy không còn nét cứng cáp mạnh mẽ như xưa nhưng vẫn rất đẹp.
Hồi lâu sau, y mới cất tiếng, giọng nói khàn đặc: “Thuốc ta bảo ngươi chuẩn bị đâu?”
Mông Thời lập tức trở nên ngưng trọng: “Điện hạ, dược tính của thuốc đó rất mạnh, trên đường đi ngài không nghe khuyên can, mới uống một viên đã hôn mê nửa tháng. Tuyệt đối không thể uống nữa.”
Vết thương trên người Chu Cảnh là thật, mạch tượng thái y bắt được cũng là thật. Thứ y uống đâu phải thuốc chữa bệnh, rõ ràng là độc dược. Vị điện hạ này của bọn họ, cơ thể vốn hồi phục tốt hơn người thường, vậy mà lại cứ chê bản thân bị thương chưa đủ nặng!
Ông ta lo lắng khuyên can: “Ngài vốn đã có thương tích, nay thân thể lại hao tổn nghiêm trọng, nếu còn uống tiếp, chỉ sợ…”
Chu Cảnh trầm trầm nhìn ông ta, đáy mắt thoáng qua vẻ trào phúng: “Đám lão già ở Thái Y Viện không dễ lừa gạt đâu.”
Không có thuốc, e rằng chẳng bao lâu nữa y đã có thể xuống giường đi lại. Mông Thời cắn răng đành chịu thua, từ trong ngực móc ra lọ thuốc, do dự dâng lên: “Chỉ còn hai viên thôi.”
Ông ta đang định mở miệng khuyên Chu Cảnh dùng tiết kiệm, đã thấy nam tử ốm yếu trên giường đổ cả hai viên ra. Y nhướng mày, không chút do dự ném hết vào miệng, chậm rãi nhai nuốt.
Vị đắng chát tràn ngập khoang miệng khiến y nhíu chặt mày, nhưng lại bật cười thành tiếng. Tiếng cười không hề vui vẻ mà tràn ngập sự kìm nén điên cuồng.
Mông Thời nghe mà sởn gai ốc, lại không dám nhìn nhiều: “Điện hạ… Ngài… sao lại uống hết rồi?”
Chu Cảnh chỉ tùy ý liếc ông ta một cái: “Vẫn không sửa được cái tật to tiếng của ngươi.”
Cũng may trên dưới Đông cung đều là người phe mình. Y nằm xuống, còn có tâm trạng trêu chọc: “Thảo nào phụ thân ngươi cứ bảo ngươi không đủ trầm ổn.”
Mông Thời hoàn toàn phục rồi, đến nước này mà vẫn không quên giáo huấn ông ta sao? Chỉ nghe Chu Cảnh phân phó: “Bức thư này, ngươi bảo Tịch Thất gửi ra ngoài. Nhanh lên.”
Dược lực phát tác rất nhanh, mí mắt y ngày càng nặng, giọng nói cũng ngày càng yếu ớt nhưng lại xen lẫn sự hưng phấn khó giấu: “Những chuyện còn lại, đợi một tháng sau cô tỉnh lại rồi hãy bàn.”
Mông Thời câm nín. Ngài mà duỗi thẳng hai chân, hoàn toàn không tỉnh lại nữa thì sao? Đúng là kẻ điên!
Chợt ông ta sực nhớ ra một chuyện, mình đã bẩm báo với điện hạ việc hoàng thượng gấp gáp ban hôn xung hỉ chưa nhỉ? Thời gian chính là tháng sau. Tỉnh lại rồi bàn? Tỉnh lại là ngài làm tân lang quan luôn rồi!
Ông ta vò đầu bứt tai, phiền muộn muốn chết. Đúng lúc này, có người từ bên ngoài đi vào. Mông Thời vội chỉnh đốn trang phục, thu lại mọi biểu cảm, giả bộ vắt khăn vải, lau tay cho kẻ điên trên giường.
Tịch Thất lên tiếng: “Là ta.”
Mông Thời không diễn nữa, quay đầu nhìn cậu ta: “Trên người ngươi sao lại có mùi máu tanh?”
Không nồng, rất nhạt, nhưng ông ta thân là thái y, mũi rất thính.
Tịch Thất đáp gọn lỏn: “Giải quyết vài kẻ không nghe lời.”
Mông Thời cũng không hỏi thêm. Tịch Thất là người hầu hạ bên cạnh Chu Cảnh nên có thể quang minh chính đại đi từ ngoài vào. Cậu ta nhìn Chu Cảnh trên giường, ngữ khí rất tệ: “Gia vẫn chưa tỉnh sao? Không đúng, hôm nay vừa tròn nửa tháng, ngươi không phải nói…”
Mông Thời bực bội ném bức thư vào ngực cậu ta: “Tỉnh rồi.”
Tịch Thất cẩn thận cất kỹ phong thư vào trong ngực, ánh mắt vẫn còn vương nét lo âu, ngập ngừng hỏi: “Vậy sao lại…”