Chương 8: Đối Với Bản Thân Xưa Nay Luôn Đủ Tàn Nhẫn (2)

Ông trầm giọng nói: “Nếu không phải Diệu Ẩn đại sư ở chùa Linh Thông đã phê mệnh cho thái tử, chỉ đích danh phải là tiểu thư Mộ gia xung hỉ, trẫm làm sao có thể bỏ qua nữ nhi của các trọng thần khác mà cầu cái thứ yếu như vậy.”

Việc gả công chúa cho Mộ Diễn, lời vừa thốt ra, hoàng thượng đã cảm thấy hối hận. Quân thần khác biệt, Mộ Diễn cứu giá là bổn phận của kẻ làm tôi con. Nếu Mộ Diễn bình an vô sự, mối lương duyên này cũng xem là giai thoại tốt đẹp, nhưng ngộ nhỡ có bề gì, trẫm làm sao nỡ để nữ nhi chịu khổ? May thay, Mộ Diễn là kẻ thức thời, biết thân phận không xứng nên đã khéo léo chối từ.

Nhắc đến thái tử Chu Cảnh, ba năm trước khi y xuất chinh, Diệu Ẩn đại sư từng gieo một quẻ, phán rằng chuyến đi này hung hiểm trùng trùng, kiến nghị định hôn với đích nữ Mộ gia để xung hỉ. Đoan Mạc hoàng khi ấy mới buông lời hứa hẹn.

Ba năm nay thánh chỉ ban hôn vẫn chưa ban xuống, chẳng qua là do hoàng thượng suy đi tính lại. Mộ Diễn đã thành phế nhân, Mộ gia như cây to sắp đổ, đại tiểu thư lại không có mẫu tộc cường thịnh chống lưng, làm sao xứng với ngôi vị thái tử phi?

Hoàng thượng vốn định bụng đợi Chu Cảnh bình an trở về sẽ tìm cớ xoay chuyển. Dẫu biết quân vô hí ngôn, nhưng ngài là thiên tử, ai dám không phục? Trớ trêu thay, Chu Cảnh lại xảy ra chuyện. Đến nước này, ngài đâu còn tâm trí nào để ý đến những toan tính thiệt hơn đó nữa.

Hoàng thượng thở dài, trầm giọng nói: “Mộ Chính là kẻ hồ đồ, chỉ mong nữ nhi nhà hắn là người hiểu chuyện. Nếu thân thể Cảnh nhi chuyển biến tốt, trẫm tuyệt đối sẽ không bạc đãi nàng.”

Ngài ngừng một chút rồi tiếp lời: “Có điều, nàng là muội muội của Mộ Diễn, chắc hẳn tâm tính cũng sẽ không tệ.”

Hoàng hậu khẽ gật đầu, đáp: “Nha đầu Mộ gia đó thần thϊếp chỉ gặp qua một lần, chính là vào yến tiệc cung đình ba năm trước.”

Hồi tưởng lại, khi ấy Mộ Tử Hàn đi theo Mộ Diễn. Rõ ràng bên cạnh họ còn có vài cô nương Mộ gia khác, nhưng hoàng hậu chỉ liếc mắt đã chấm trúng nàng. Hai huynh muội bọn họ sinh ra quá giống nhau, nhưng Mộ Tử Hàn lại kiều diễm hơn cả, làn da non mịn như có thể véo ra nước. Nàng cùng Mộ Diễn thân thiết nhất, nụ cười vừa kiều mỵ lại vừa ngây thơ.

Đang lúc quan sát, bỗng xuất hiện một vị tiểu thư trang điểm lòe loẹt, đeo đầy châu ngọc, mặt dày mày dạn cứ sáp lại gần Mộ Diễn. Miệng ả gọi “ca ca” ngọt xớt, ngữ khí vô cùng thân mật khiến không ít người lầm tưởng ả mới là muội muội ruột của hắn.

Nhưng hoàng hậu nghe ma ma bẩm báo mới biết, đó là nữ nhi do kế thất của Mộ Chính sinh ra. Bà cảm thấy tâm cơ nữ tử này quá sâu, chỉ liếc qua một cái liền không để trong lòng. Hạng người như Mộ Như Nguyệt cũng không xứng để bà tốn nhiều tâm tư. Bà rất nhanh lại chuyển ánh mắt về phía Mộ Tử Hàn.

Nhớ lại chuyện cũ, hoàng hậu cảm thán: “Mấy năm trôi qua, cũng không biết nha đầu ấy đã trổ mã xinh đẹp đến nhường nào.”

Bà khẽ thở dài, nói thêm: “Chỉ mong là một cô nương tốt.”

Đế hậu nán lại Đông cung hồi lâu, mãi cho đến khi màn đêm buông xuống mới hồi cung. Bốn bề tĩnh mịch. Nô tài hầu hạ ở Đông cung đều đã lui ra ngoài điện.

Các thái y luân phiên trực đêm, chỉ giữ lại Mông thái y có y thuật tinh thông nhất túc trực bên giường bệnh. Những người còn lại sợ rơi đầu, lo lắng sốt vó quay về Thái Y Viện lật tung y thư cổ tịch, mong tìm ra được chứng bệnh tương tự, không một ai dám lơ là.

Giờ Sửu.

Gió lạnh hung hãn thổi tung cánh cửa sổ, hơi lạnh ùa vào khiến người ta rùng mình. Mông thái y khẽ hắt hơi, vội đứng dậy đi đóng cửa sổ. Tiếng chốt cửa vang lên lách cách, ngăn cách sự khắc nghiệt của thời tiết bên ngoài.

Đúng lúc này, người trên giường cũng mở mắt. Trong đáy mắt không hề có sự ngẩn ngơ của người mới tỉnh, ngược lại vô cùng lẫm liệt và tàn khốc. Y vĩnh viễn giữ được sự tỉnh táo và lý trí. Nhìn khung cảnh quen thuộc xung quanh, y nhận ra đây là Đông cung.

Chu Cảnh chống người dậy. Tóc xanh như mực xõa tung, thân hình gầy gò thanh mảnh. Để thuận tiện cho việc bôi thuốc, thân trên y không mặc y phục mà quấn đầy băng gạc.

Đường về xóc nảy, dù đã xử lý lại vết thương nhưng băng gạc vẫn thấm đẫm máu tươi. L*иg ngực rắn chắc như ngọc, xương quai xanh gợi cảm, thớ thịt nhẵn nhụi cân đối, đường nét săn chắc hiện rõ dưới lớp băng.

Mông thái y quay lại thấy vậy liền thốt lên: “Điện hạ cuối cùng cũng tỉnh rồi, ngài mà nằm thêm một đêm nữa, e là hoàng thượng sẽ dỡ bỏ cả cái Thái Y Viện này mất.”

Chu Cảnh không đáp lời. Bên tai y dường như vẫn còn văng vẳng tiếng gào thét của binh lính, tiếng hí vang trời của chiến mã, trước mắt là khói lửa mịt mù.

Ký ức ùa về, trước khi chém xuống đầu thủ lĩnh man di, dưới ánh mắt không thể tin nổi của hắn ta, Chu Cảnh đã dẫn bàn tay đang cầm đại đao của đối phương, không chút do dự đâm thẳng vào ngực mình.

Trong mắt tất cả mọi người, y là bị kẻ địch đả thương. Nhưng chỉ có bản thân y biết rõ, đó là một màn khổ nhục kế do chính tay y thực hiện. Da thịt bị xé toạc, máu tươi đầm đìa, chỉ cần lệch một chút thôi là xuyên tim.

Y, đối với bản thân xưa nay luôn đủ tàn nhẫn.