Chương 6: Chu Cảnh Không Phải Lựa Chọn Phù Hợp (2)

Huynh ấy từng có dịp giao thiệp với thái tử Chu Cảnh, đó là một kẻ tâm cơ thâm sâu khó lường. Bề ngoài y luôn giữ nụ cười ôn hòa đãi người, nhưng tận sâu trong xương tủy lại lạnh bạc, vô tình hơn bất cứ ai.

Mẹ con Lư Diễm vốn dĩ tơ tưởng đến vị trí thái tử phi, nay thấy tình thế bất ổn liền rụt đầu lại, muốn đẩy Tử Hàn ra làm vật thế thân. Mộ Diễn sao có thể không phẫn nộ?

Thân thể huynh ấy vốn chẳng còn chống đỡ được bao lâu, tâm nguyện duy nhất là mong Mộ Tử Hàn tìm được chốn nương tựa bình an. Nhưng Chu Cảnh tuyệt đối không phải lựa chọn phù hợp.

Hoàng gia vốn là chốn đầm rồng hang hổ, huống hồ vị thái tử kia lại là kẻ thân mang trọng bệnh, mệnh như ngọn đèn trước gió.

Mộ Diễn che miệng, giọng nói khàn đặc vì kìm nén: “Khụ, ta hiểu rồi. Người ở tiền viện thấy lợi thì tranh, thấy họa liền đẩy cho người khác? Khụ khụ… Bọn họ… khụ khụ.”

Cơn giận công tâm khiến Mộ Diễn ho khan dữ dội. L*иg ngực phập phồng kịch liệt, cổ họng ngứa ngáy khô khốc như bị lửa đốt.

Mộ Tử Hàn kinh hãi, vội vàng rót một chén nước tỳ bà do chính tay nàng điều chế đưa tới bên miệng huynh trưởng.

Mộ Diễn uống vài ngụm, dòng nước mát lạnh thấm vào cổ họng làm dịu đi cơn ngứa, lúc này huynh ấy mới nhếch môi cười trào phúng: “Mộ Như Nguyệt tự coi mình là đích nữ cao quý hơn mười năm nay, trước kia hống hách biết bao, nay lại cam tâm tình nguyện nhường mối hôn sự này cho muội? Sao thế, Lư Diễm vì đứa nữ nhi này mà không màng đến thể diện, sẵn sàng xé bỏ tấm màn che đậy quá khứ ngoại thất thượng vị của mình rồi sao?”

Tôn di nương đứng chết trân tại chỗ, nhất thời cứng họng không biết phải đáp lời ra sao.

Mộ Diễn tiếp tục nói, ánh mắt sắc lạnh nhìn bà ta: “Ở cái kinh thành này, quyền thế đè chết người. Đừng nói thái tử thân thể yếu nhược, cho dù y có băng hà, đã hạ táng rồi, thì gả qua đó cũng mang danh phận người của hoàng gia. Trong mắt kẻ hám lợi như Mộ Chính, đó vẫn là một miếng mỡ ngon không thể bỏ qua.”

Mộ Tử Hàn cũng nhận ra điểm bất thường. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu nàng.

Nàng nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn suy tính: “Cũng lạ thật, Mộ Chính không đưa một đứa nữ nhi ngoan ngoãn dễ bảo qua đó, lại chọn ta. Lần trước gặp mặt, ông ta lời lẽ cay nghiệt vô cùng, bộ dáng như thể sợ nhìn thêm một cái là ta sẽ khắc chết ông ta vậy.”

Trong chuyện này chắc chắn có uẩn khúc.

Mộ Tử Hàn cười như không cười, ánh mắt trở nên thâm trầm: “Sự xuất phản thường tất có yêu, muội nghĩ đi nghĩ lại, vấn đề e là nằm ở chỗ Mộ Như Nguyệt.”

Tôn di nương nghẹn lời. Rõ ràng trước khi đến bà ta đã chuẩn bị sẵn cả bụng văn vở, lúc này lại chẳng thốt nên lời nào.

Mộ Tử Hàn chậm rãi bước lại gần, bàn tay lạnh lẽo vì gió tuyết đặt lên vai Tôn di nương, khẽ gọi: “Tôn di nương.”

Cái chạm lạnh lẽo khiến Tôn di nương rùng mình một cái. Mộ Tử Hàn ghé sát lại, giọng nói nhẹ tênh nhưng đầy ẩn ý: “Vị công tử Lư gia kia vừa đến Mộ phủ, ban đầu đối với Như Cầm muội muội ân cần chu đáo nhất. Ngươi nói xem có lạ hay không, hắn đột nhiên lại dương phụng âm vi, sau lưng Lư Diễm dùng những thủ đoạn trăng hoa dỗ ngọt lên người Mộ Như Nguyệt?”

Đồng tử Tôn di nương co rụt lại vì sợ hãi.

Mộ Tử Hàn bồi thêm một câu, đánh gãy phòng tuyến cuối cùng của bà ta: “Đương nhiên không lạ. Dù sao thì một tháng trước, tại hòn giả sơn ở hậu hoa viên, ta đã chính tai nghe thấy ngươi xúi giục hắn mà.”

Tôn di nương kinh hoàng, đâu còn dám hé răng nửa lời.

Sao Mộ Tử Hàn lại biết được? Rõ ràng bà ta đã hành sự vô cùng cẩn trọng, cố ý chọn lúc đêm khuya thanh vắng!

Nhưng là bà ta làm thì đã sao? Lư Diễm dám tính kế bà ta, thì phải chấp nhận cái giá bị phản phệ.

Khóe môi Mộ Tử Hàn nhếch lên một nụ cười nhạt, nàng hạ giọng bắt chước ngữ điệu của Tôn di nương đêm hôm đó: “Cháu trai Lư gia, ngươi cũng không được hồ đồ. Như Cầm nhà ta chỉ là thứ nữ, Mộ Như Nguyệt mới là đích nữ hoa dung nguyệt mạo. Cưới được nàng ta, lợi ích so với Như Cầm nhiều hơn gấp bội.”

Ánh mắt nàng sắc bén như dao, nhìn thẳng vào Tôn di nương: “Những lời này là do di nương nói nhỉ?”

Dứt lời, sắc mặt nàng trầm xuống, mang theo vài phần uy áp: “Tôn di nương, ta chán ghét mẹ con Lư Diễm, ngươi e rằng cũng chẳng kém gì ta. Ngươi và ta tuy không cùng một thuyền, nhưng ngươi vì muốn khiến bà ta khó xử mà quay sang tự cho là thông minh kéo ta xuống nước, hành động này cũng chẳng quân tử chút nào đâu.”