Chương 50: Nàng Đút Cho Cô (2)

Khác với Tịch Thất miệng kín như bưng, Hỉ công công không cần nàng hỏi đã khai báo rõ ràng mọi chuyện. Hỉ công công vốn hầu hạ ở ngoại điện, những lời này là Mông thái y nói cho hắn ta, hắn ta lại ra vẻ thông minh kể cho Mộ Tử Hàn.

Hắn ta bảo, đây là Chu Cảnh đặc biệt chuẩn bị cho nàng, sợ nàng bị nhiễm lạnh. Bởi vì mỗi lần nàng vừa đi, chậu than liền được người bưng ra ngoài. Buổi sáng, cũng đợi lúc Tịch Thất ra ngoài đón người mới được đốt lên.

Một nam nhân như vậy, so với những kẻ đạo đức giả kia tốt hơn gấp trăm ngàn lần.

Y hữu dũng hữu mưu, được người trong thiên hạ xưng tụng, vậy mà lại bị Chu Dục xoay như chong chóng. Chỉ sợ đến ngày tắt thở, y vẫn coi Chu Dục là đệ đệ ruột thịt. Mộ Tử Hàn sao nỡ lòng nhìn y bị che mắt như thế.

Nàng kiên nhẫn thuyết phục: “Điện hạ không cảm thấy trong chuyện này có chỗ nào không ổn sao? Những lời hắn khoe khoang được hoàng thượng trọng dụng trước đó, ngài không giận chút nào ư?”

Chu Cảnh khẽ ho khan, tay đưa lên che miệng: “Cùng ta thành thân, vốn dĩ là để nàng chịu thiệt thòi. Đệ ấy tâm tư có hơi nhiều, nhưng thực ra bản chất không xấu, muốn thể hiện bản thân cũng chẳng có gì không tốt.”

Y thở dài một hơi, tiếp lời: “Có điều, nói với nàng những lời này quả thực không nên. Cô suy đi tính lại, là sợ gả cho ta trong lòng nàng sinh oán hận, nên mới mượn lời đệ ấy để thăm dò khẩu phong của nàng.”

Hóa ra, nàng nói hết lời, Chu Dục vẫn là hảo đệ đệ của y.

Mộ Tử Hàn thở dài thườn thượt. Nói thêm nữa cũng vô nghĩa. Dẫu sao, Chu Cảnh và Chu Dục cũng đã chung sống từ nhỏ, còn nàng và Chu Cảnh mới quen biết vài ngày, làm sao có thể so bì?

Chỉ sợ nàng còn nói nữa, Chu Cảnh sẽ cho rằng nàng biệt hữu dụng tâm. Mộ Tử Hàn nghĩ, đành phải đợi sau này tìm cơ hội khác…

Nàng xốc lại tinh thần, lúc này mới sang đối diện ngồi xuống.

Nhìn vẻ mặt thất bại khổ sở của nàng, tâm trạng bị Chu Dục làm cho ghê tởm của Chu Cảnh mới được xoa dịu đôi chút.

Y chẳng hề hoảng loạn việc thứ rác rưởi kia đang đại triển quyền cước trên triều đường hòng thay thế y. Chỉ có nâng hắn đứng càng cao, thì khi ngã mới càng thảm.

Có điều… vừa mở mắt ra đã thấy nữ nhân đối diện.

Nàng nhàn tĩnh cúi đầu, tay cầm bút. Lưng thẳng tắp, tư thế ngồi vô cùng chuẩn mực. Thế nhưng, Chu Cảnh lại có chút thất thần.

Trước đây, y chưa từng lưu ý đến người khác, cũng chẳng rõ các cô nương khác có giống nàng hay không.

Y phục trước ngực nàng ôm sát, phác họa rõ đường cong đầy đặn. Còn cảm giác mềm mại nơi ấy ra sao, y đã từng tự mình cảm nhận, hiểu rõ hơn ai hết.

Đôi mắt đào hoa kia không có tìиɧ ɖu͙©, càng không có sự thèm thuồng mà nam nhân nên có đối với nữ nhân. Chu Cảnh chỉ không ngừng suy nghĩ, nàng rốt cuộc ăn cái gì mà lại lớn được như vậy?

Mộ Tử Hàn nhận ra ánh mắt đang dán lên người mình, nàng nghi hoặc ngẩng đầu nhìn y.

Chu Cảnh không hề chật vật né tránh, điềm nhiên nói: “Cô khát rồi.”

Mộ Tử Hàn vội vàng đứng dậy: “Ta đi rót cho điện hạ ngay.”

Nàng làm những việc này vô cùng dứt khoát, nhanh nhẹn. Nàng bưng một chén nước ấm đưa tới. Có thể sai bảo người khác, Chu Cảnh tuyệt đối không tự mình động tay.

Y buông thõng tay, lười biếng nói: “Tay không có sức.”

Mộ Tử Hàn cúi người ngồi xuống, đưa chén trà kề sát môi y. Theo động tác đó, nàng cũng ghé lại gần.

Dung sắc nghiên lệ, thịnh nhi bất tục.

Chu Cảnh lúc này mới hậu tri hậu giác nhận ra, tướng mạo của nàng cũng được coi là không tồi.

Chén trà được đưa đến bên môi, Chu Cảnh nhấp một ngụm. Y đã tính toán kỹ, nếu Mộ Tử Hàn đút không khéo, y sẽ có cớ để nắm thóp. Nhiệt độ nước không chuẩn, sẽ bắt nàng đi rót lại.

Thế nhưng nhiệt độ lại được nàng kiểm soát vừa vặn. Chu Cảnh không bới ra được nửa điểm sai sót. Uống cạn một chén, vậy mà không rớt ra ngoài một giọt nào.

Kẻ giỏi hành hạ người khác như Chu Cảnh cười đầy thâm ý: “Thêm một chén nữa.”

Mộ Tử Hàn lại đi rót. Đút xong.

“Vẫn khát.”

Cứ thế lặp đi lặp lại, nàng không hề có nửa lời oán thán. Chỉ kinh ngạc không hiểu sao Chu Cảnh còn uống nhiều hơn cả trâu nước.

Chu Cảnh uống đến mức về sau suýt thì nôn ra. Y hơi ngồi thẳng dậy, mày kiếm nhíu chặt.

Mộ Tử Hàn lo lắng hỏi: “Điện hạ sao vậy?”

“Uống nhiều quá à?”

Vốn muốn trêu đùa cho nàng nổi giận, sắc mặt Chu Cảnh lúc này trắng bệch, cố nặn ra một chữ đầy vẻ cam chịu: “Ừ.”