Mộ Tử Hàn vốn đang lo lắng bất an vì chuyện của Mộ Diễn, trong lòng tích tụ một bụng hỏa khí không chỗ phát tiết. Sắc mặt nàng sa sầm xuống, lạnh lùng lên tiếng: “Di nương ngày thường luôn chạy theo Lư Diễm hiến ân cần, sao thế, hôm nay lại chạy đến chỗ ta, chẳng lẽ đã trở mặt với bà ta rồi sao?”
Nói rồi, nàng khẽ nhếch môi cười nhạt: “Xem trí nhớ của ta này, suýt nữa thì quên mất đại nhi tử do Tôn di nương sinh ra, cách đây không lâu đã được Lư Diễm làm chủ định hôn sự. Trong lòng ngươi không hài lòng mối hôn sự bà ta nói, tự nhiên sẽ ghi hận.”
Lư Diễm chính là tên húy của Mộ phu nhân. Mộ Tử Hàn chẳng hề kiêng dè, tiếp tục châm chọc: “Theo ta thấy, di nương cũng đừng quá so đo tính toán làm gì. Cô nương kia tuy là người câm, nhưng cũng chưa chê nhi tử ngươi xấu xí đâu. Nghĩ như vậy thì nhi tử ngươi chiếm được món hời lớn rồi.”
Sắc mặt Tôn di nương lập tức trở nên khó coi, bà ta cố nén cơn giận đang trào dâng trong l*иg ngực.
Trước đây Tôn di nương đối với Mộ phu nhân cung kính khép nép, chẳng qua là muốn Mộ phu nhân để tâm nhiều hơn đến hôn sự của con cái mình. Nhưng nào ngờ Mộ phu nhân lại thổi gió bên gối lão gia, khiến nữ nhi Như Liên của bà ta phải gả cho một lão già, quay đầu lại còn muốn ép nhi tử bà ta cưới một người câm!
Bà ta nhớ lại giọng điệu ban ơn của Lư Diễm khi đó: “Phụ thân của cô nương kia và lão gia cùng quan hàm, nhi tử ngươi là thứ tử, còn muốn cưới danh môn quý nữ kinh thành hay sao? Cô nương kia tuy có khiếm khuyết, nhưng chuyện của hai đứa thành rồi, có lão gia nâng đỡ, nhà vợ hậu thuẫn, nhi tử ngươi sau này còn kém được sao?”
“Câm thì đã làm sao, cũng đâu phải bệnh nặng gì. Sau này cũng không có bản lĩnh cãi nhau với ngươi. Mẹ chồng nàng dâu không mâu thuẫn thì thanh tịnh biết bao.”
Phi! Sao ngươi không nói, đem nữ nhi ngươi gả cho người câm đi!
Vì chuyện này mà bà ta đã cầu xin Mộ Chính, nhưng ngặt nỗi Lư Diễm lại quá giỏi thủ đoạn dỗ dành, khiến Mộ Chính quay đầu lại quở trách bà ta không biết hy sinh vì đại cục.
Lư Diễm, người đàn bà tâm địa độc ác này, tính đi tính lại, còn muốn tính kế để nữ nhi Như Cầm của bà ta gả cho cháu trai của mụ. Loại người từng làm ngoại thất này, thủ đoạn quyến rũ đàn ông còn lợi hại hơn cả kỹ nữ thanh lâu, nhà mẹ đẻ Lư gia thì có thể là loại đàng hoàng gì chứ?
Mộ Tử Hàn chẳng buồn bận tâm bà ta đang toan tính điều gì, trực tiếp đuổi khách: “Ra ngoài!”
Thấy Tôn di nương vẫn đứng đó, nàng bồi thêm một câu: “Lư Diễm chẳng phải thứ tốt lành gì, ngươi suốt ngày vây quanh bà ta, cũng chưa chắc đã là người tốt.”
Nàng đang định gọi người tiễn khách thì từ bên ngoài có tiếng bước chân vọng vào.
“Tiểu thư.”
Người đến là A Vô. Cậu ta là người được ca ca cứu về từ chiến trường, nhất quyết đòi báo ân, sau khi trở về vẫn luôn tận tâm tận lực chăm sóc Mộ Diễn.
Mấy ngày trước sinh phụ của A Vô làm lễ mừng thọ, Mộ Diễn cho cậu ta nghỉ phép mấy ngày, nên bây giờ mới trở lại. Trên tay A Vô xách theo điểm tâm do nhà làm, mang đến cho tiểu thư và thiếu gia nếm thử hương vị mới lạ.
Đúng lúc này, trong phòng vang lên tiếng trà cụ vô ý bị làm vỡ loảng xoảng. Mộ Tử Hàn và A Vô giật mình, vội vàng chạy vào.
Trên đất bừa bộn những mảnh sứ vỡ vụn. Mộ Diễn đang nằm nhoài bên mép giường, sắc mặt tái nhợt.
Thấy muội muội vào, huynh ấy yếu ớt cười giải thích: “Muốn uống nước, nhưng tay không có sức.”
Ánh mắt huynh ấy dừng lại trên gương mặt Mộ Tử Hàn, khẽ than: “Khóc rồi sao?”
“Không có.”
Mộ Tử Hàn vội cúi đầu che giấu. Ngón tay thon dài của Mộ Diễn khẽ chạm nhẹ vào khóe mắt nàng, huynh ấy thở dài: “Chỗ này sưng cả rồi.”
Huynh ấy không biết Lý đại phu đã tới một chuyến, lúc này chỉ ôn tồn nói nhỏ: “Ca ca chỉ là buồn ngủ quá, ngủ hơi lâu một chút thôi. Không cần lo lắng.”
Tôn di nương đâu nỡ cứ thế mà rời đi, liền mặt dày đi theo vào, cất tiếng gọi: “Đại thiếu gia.”
Tôn di nương đột ngột chen ngang, chắn giữa tầm mắt của Mộ Tử Hàn và A Vô. Trong căn phòng nồng nặc mùi thuốc, bà ta thầm tiếc nuối trong lòng, vội vàng lên tiếng phân bua: “Chuyện này… thái tử vừa mới hồi kinh, thánh chỉ ban hôn đã lập tức giáng xuống. Lão gia vì thế mới sai ta vội vã qua đây một chuyến.”
Sắc mặt Mộ Diễn lập tức sa sầm.