Mộ Tử Hàn im lặng không đáp lời nữa. Hạng người nào mà nàng chưa từng gặp qua? Ở Mộ gia, kẻ gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ nhiều vô kể. Chu Dục vừa cất giọng, nàng đã biết thứ này đích thị là kẻ khẩu phật tâm xà.
Trong lòng nàng dấy lên cơn giận dữ, hạng người như Chu Dục mà cũng xứng để Chu Cảnh đối đãi chân thành sao?
Nàng vẫn còn nhớ lần trước, Chu Cảnh đã nói đỡ cho Chu Dục trước mặt Đoan Mạc hoàng, vậy mà giờ đây hắn lại chạy tới châm ngòi ly gián. Nàng thầm tiếc nuối cho Chu Cảnh, sao y có thể không chút phòng bị trước kẻ tiểu nhân này chứ!
Chu Dục thực tâm rất muốn gϊếŧ chết con chó này cho hả giận, nhưng trước mặt người đẹp, hắn lại cười híp mắt nhận lấy dây thừng từ tay tên nô tài, tỏ vẻ ân cần dắt chó đi: “Đây là chó của hoàng huynh, cũng chẳng biết làm sao lại chạy tới cung điện của ta làm loạn một trận, ta đành đích thân đưa nó về.”
Hắn tưởng rằng Mộ Tử Hàn sẽ hỏi han đôi câu, như thế hắn có thể tiếp tục thêm mắm dặm muối bôi xấu Chu Cảnh. Nhưng Mộ Tử Hàn chỉ ngạc nhiên liếc nhìn con chó một cái, sau đó lạnh nhạt thu hồi tầm mắt, cúi xuống ngắm nghía bó lạp mai trong lòng, buông một tiếng hờ hững: “Ồ.”
Tại tẩm điện, Chu Cảnh dùng thiện chẳng được mấy miếng đã cho người dọn đi. Dù sao Chu Dục cũng sắp tới, y sợ ăn nhiều quá nhìn thấy mặt hắn sẽ nôn ra mất. Nhưng y không ngờ Mộ Tử Hàn lại đến cùng lúc với Chu Dục, hai người bọn họ cùng nhau bước vào khiến y cảm thấy vô cùng gai mắt.
Chu Cảnh nửa nằm nửa ngồi trên chiếc giường bạt bộ, quầng mắt thâm đen, sắc mặt trắng bệch như người sắp về chầu Diêm Vương.
Thuốc thang xung khắc, tác dụng phụ quá lớn khiến vết thương đau đớn kịch liệt, y đã mấy đêm liền không chợp mắt. Chu Dục vừa bước vào đã tỏ vẻ bi thương quá độ: “Hoàng huynh! Mấy ngày không gặp, sao bệnh tình của huynh trông lại càng nặng thêm thế này?”
Mộ Tử Hàn biết Chu Cảnh không thể ra ngoài, cả ngày chỉ có thể nằm trên giường dưỡng bệnh, bèn lặng lẽ đi đến bên bàn, cắm mấy cành lạp mai vào chiếc bình cổ cao, lại cẩn thận châm thêm nước.
Nàng cố ý đặt bình hoa ở vị trí mà Chu Cảnh chỉ cần ngước mắt lên là có thể nhìn thấy, sau đó vểnh tai lắng nghe cuộc đối thoại của hai người. Dù sao Chu Cảnh cũng không bảo nàng phải tránh mặt, nàng cứ mặt dạn mày dày mà ở lại thôi.
Chu Cảnh gắng gượng trấn an đệ đệ: “Ta không sao.”
Y thều thào nói tiếp, ánh mắt liếc qua con vật dưới đất: “Sáng sớm đã nghe nói súc sinh này không biết chạy đi đâu mất, hóa ra lại gây phiền toái cho đệ rồi.”
Trong lòng Chu Dục thầm rủa xả không ngớt. Quả thực là phiền phức thấu trời! Cái thứ súc sinh này, ngay lúc hắn cùng cung nữ đang mây mưa nồng nhiệt thì đột ngột xông vào, tung người nhảy phắt lên giường hắn, mắt mở trừng trừng sủa ầm ĩ một trận.
Hại hắn kinh hãi đến mức suýt chút nữa đã mắc chứng bất lực! Nhưng những lời khó nói này, đường đường là hoàng tử một nước, hắn làm sao có thể mở miệng nói ra.
Chu Dục vẫn giữ nụ cười giả tạo, đáp: “Hoàng huynh nói lời gì vậy, chó của huynh cũng chính là chó của đệ.”
Chu Cảnh nhếch môi cười nhạt: “Thật sao?”
Chu Dục khẳng định chắc nịch: “Là thật!”
Nghe đến đây, Mộ Tử Hàn đang sửa hoa cũng phải thầm mắng trong bụng: Giả dối! Hắn đang diễn trò!
Chu Dục ngồi xuống bên cạnh giường, trong lúc quan tâm Chu Cảnh lại vô tình cố ý lái câu chuyện về phía mình để khoe khoang: “Mấy ngày nay đáng lý đệ phải ở đây chăm sóc hoàng huynh, nhưng việc triều chính quá bận rộn. Gần đây Giang Nam thủy hoạn nghiêm trọng, kinh thành xuất hiện không ít lưu dân, đệ và tam hoàng đệ được phụ hoàng phái đi cai quản việc cứu trợ phát lương, mỗi ngày đều bận đến mức chân không chạm đất. Mới bắt tay vào làm, khó tránh khỏi có chút luống cuống tay chân, chỉ sợ làm không tốt. Cũng may có mấy vị thượng thư luôn tận tình giúp đỡ. Tuy không sánh được với hoàng huynh, nhưng cũng không đến nỗi làm mất mặt hoàng gia.”
Lời lẽ khiêm tốn nhưng thực chất là đang khoe khoang sự đắc ý của kẻ tiểu nhân đắc chí. Chu Cảnh vừa ngã xuống, phụ hoàng miệng thì chê trách y, nhưng cũng phải lo bồi dưỡng người kế vị tiếp theo.
Vì vậy mới trọng dụng Chu Dục và tam hoàng tử, những người có xuất thân tốt nhất. Đương nhiên, tam hoàng tử làm sao sánh được với hắn! Chu Dục nhìn thẳng vào mắt Chu Cảnh, giọng điệu đầy vẻ khıêυ khí©h ngầm: “Hoàng huynh, huynh sẽ mừng cho đệ, đúng không?”
Khi hắn thốt ra những lời này, khóe mắt Chu Cảnh vẫn luôn âm thầm dõi theo Mộ Tử Hàn. Y thấy nàng vì giận dữ thay cho y mà siết chặt khăn tay, hai má phồng lên đầy bất bình.
Mộ Tử Hàn chỉ hy vọng Chu Cảnh có thể nhìn thấu tâm cơ đen tối của kẻ này. Để ý thấy phản ứng đáng yêu ấy của nàng, sự bạo ngược tăm tối trong đáy mắt Chu Cảnh bỗng chốc tan biến.
Y khẽ cười, ánh mắt trở nên dịu dàng hiếm thấy: “Đương nhiên rồi, có đệ san sẻ gánh nặng cho phụ hoàng, ta mới an tâm được.”