Chương 46: Khuyên Ngươi An Phận Làm Người (2)

Phân lượng của đích nữ đâu phải thứ mà thứ nữ có thể so bì. Mộ Chính là kẻ sĩ diện, sao có thể để mặc cho đích nữ bị người ta bắt nạt đến mức xương cốt cũng chẳng còn? Đương nhiên, trừ khi đích nữ đó tự tìm đường chết giống như Mộ Như Nguyệt.

Tham vọng của con người đều là do bị ép mà ra. Những năm nay, bà ta nhẫn nhục chịu đựng đã quá đủ rồi, nhưng đổi lại được cái gì? Ánh mắt Tôn di nương lóe lên tia quyết tuyệt, bà ta nhìn Mộ Tử Hàn, run giọng hỏi: “Ta… có thể sao?”

“Một ngoại thất còn có thể, di nương đừng tự coi nhẹ mình.”

Tôn di nương đột ngột ngẩng đầu nhìn về phía Mộ Tử Hàn, nghi hoặc hỏi: “Đại tiểu thư nói với ta những điều này là muốn giúp ta? Người có ý đồ gì?”

Nàng vẫn giữ nụ cười nhạt, đứng dậy bước ra ngoài, tà váy khẽ lay động: “Giúp? Di nương đề cao ta quá rồi. Ta không có bản lĩnh đó.”

Ngươi không có? Ngươi rõ ràng là muốn xúi giục ta soán vị! Bây giờ lại phủi mông nói không liên quan đến ngươi?

Tôn di nương chỉ cảm thấy tức đến nghẹn cổ, song cũng hiểu rõ Mộ Tử Hàn là người biết tiến lui, không muốn sinh thêm chuyện. Dù sao những ngày này nàng đều phải tiến cung, không lo liệu được cho Mộ Diễn, huống chi là sau khi xuất giá. Tuy nhiên, lần này bà ta rốt cuộc cũng cảm kích Mộ Tử Hàn. Bà ta quay sang căn dặn, lời nói như cố ý để người vừa bước ra khỏi cửa nghe thấy: “Quay về đi, của hồi môn của đại tiểu thư, sính lễ của hoàng gia chỉ có nhiều hơn chứ không ít đi. Đủ để mua một tòa trạch viện ở kinh thành. Đợi tích đủ bạc, khế ước nhà đất tới tay, đến lúc đó đại thiếu gia tìm một lý do dọn ra ngoài ở, lại bỏ tiền thuê vài người biết chút quyền cước. Tay của lão gia không vươn dài được đến thế đâu.”

Bên kia, người Lư gia vẫn đang xô đẩy ầm ĩ. Mộ Chính vốn định nể mặt mũi hai nhà, để bọn họ làm loạn một chút, náo loạn đủ rồi thì chuyện cũng qua. Nhưng ông ta phát hiện, đám người Lư gia này lại được đằng chân lân đằng đầu!

Bạc và ngân phiếu bọn họ đều muốn, lại còn đòi thứ nữ trong phủ gả cho người chết làm vợ. Bọn họ gào lên rằng đây là Mộ gia nợ bọn họ. Bọn họ xứng sao!

May thay, Lư thị tuổi đã cao, cuối cùng ngất xỉu, kẻ lợi hại nhất ngã xuống, hai người còn lại cũng an phận hơn nhiều. Nếu không, Mộ Chính thực sự muốn diệt khẩu toàn bộ đám người này cho khuất mắt.

Đúng lúc này, A Vô đột nhiên xuất hiện, cung kính bẩm: “Lão gia, đại thiếu gia mời ngài qua đó một chuyến.”

Nể tình Mộ Diễn có một muội muội là thái tử phi, Mộ Chính mới chịu dời bước đi chuyến này. Ông ta chưa từng nghĩ Mộ Diễn gặp mình là để áp chế mình, cho nên khi đến chỗ Mộ Diễn, ông ta chỉ liếc nhìn đứa con trai phế vật một cái, rất nhanh đã bày ra tư thái của bậc trưởng bối, cao giọng quát: “Ngươi tìm ta để cúi đầu nhận sai sao? Có gì thì nói mau, trong nhà đang bận rộn lắm. Vi phụ không giống ngươi, cả ngày nhàn rỗi chẳng có việc gì làm.”

Mộ Diễn ngồi trên ghế gỗ, nghe vậy cũng không hề tức giận. Cảm xúc của huynh ấy vẫn luôn ổn định như vậy, ba năm trước cũng thế, một sự ổn định đến đáng sợ. Huynh ấy không muốn nhìn người đàn ông ghê tởm này thêm một cái nào nữa, giọng nói vang lên đều đều nhưng lạnh lẽo thấu xương: “Hôm qua, trước khi quản gia đi gặp Lư Thận đã thu mua một lượng lớn Lương Dung. Lương Dung vốn có tác dụng gây tê liệt thần kinh, giảm đau nhưng cũng gây hưng phấn phát cuồng, sinh ra ảo giác đáng sợ. Lư Thận vô cớ đả thương người, chạy ra khỏi sài phòng, vốn dĩ đã là điểm đáng ngờ.”

Mộ Diễn ngừng lại một chút, ánh mắt sắc bén như dao găm nhìn thẳng vào Mộ Chính: “Hắn muốn sống sót. Nhưng mà, chờ đợi hắn chỉ có cái chết. Giờ xảy ra chuyện, quản gia lại không có trong phòng. Rơi xuống nước là trượt chân hay có người đẩy, điều đó không ai biết được.”

Mộ Chính giận tím mặt, đập bàn quát lớn: “Bằng chứng đâu? Ngươi đang uy hϊếp ta!”

Trách ông ta! Thế mà lại quên mất Mộ Diễn bản chất chính là một con sói ẩn mình!

“Ta và tiểu muội trước nay đều chọn cách bo bo giữ mình.” Mộ Diễn bình thản đáp trả, không chút nao núng: “Lời này để người Lư gia nghe được, báo quan là việc của họ, tìm chứng cứ là việc của nha môn. Gϊếŧ người đền mạng, câu nói này trong giới quyền quý cao môn chỉ là chuyện cười, chạy chọt chút quan hệ là có thể ém nhẹm xuống, nhưng ngươi chỉ là một quan ngũ phẩm nhỏ bé.”

Mộ Chính đỏ ngầu cả mắt, gằn giọng: “Ta xảy ra chuyện, ngươi có thể không để tâm, nhưng ngươi không sợ Mộ Tử Hàn bị ta làm liên lụy sao?”

“Sợ cái gì? Hôn sự xảy ra biến cố, người sợ nhất không phải là ta, mà là ngươi. Cho nên trời có sập xuống, cũng không lo không có người chống đỡ.”

Mộ Diễn bày ra thái độ ôn hòa khiêm tốn, nhưng từng câu từng chữ lại như búa tạ giáng xuống: “Nhi tử hiện giờ tay trói gà không chặt, cũng chỉ quen biết vài người ở nha môn, Hình bộ. Có thể làm được gì chứ? Chẳng qua là khuyên phụ thân, ngươi nên an phận làm người.”