Chương 47: Khẩu Phật Tâm Xà (1)

Mưa đêm rả rích trút xuống không ngừng, tiếng nước gõ vào mái ngói nghe não nề thê lương. Gió thốc mạnh khiến cánh cửa sổ bật mở, hàn khí ùa vào phòng lạnh buốt khiến Mộ Tử Hàn rùng mình tỉnh giấc.

Bên ngoài trời đã tảng sáng, dưới mái hiên, những dải băng ngưng tụ treo rủ xuống muôn hình vạn trạng, trơn bóng như gương, lung linh trong suốt.

Nàng cũng chẳng còn tâm trí ngủ tiếp, bèn sai gia nhân hầu hạ chỉnh trang y phục, nấn ná một hồi rồi mới lên kiệu nhập cung. Đây chẳng phải lần đầu tiên đến Đông Cung, tâm trạng Mộ Tử Hàn cũng đã bớt đi vài phần nơm nớp lo sợ như thuở ban đầu.

Lần này, người đến đón nàng không phải là Tịch Thất mà là một vị công công lạ mặt. Hỷ công công vốn là kẻ khéo ăn khéo nói, vừa thấy thái tử phi tương lai liền ra sức lấy lòng: “Bẩm tiểu thư, lạp mai ở hậu viện Đông Cung chúng nô tài chỉ sau một đêm đã nở rộ cả rồi. Điện hạ giờ này vẫn đang dùng thiện, tiểu thư chi bằng ghé qua ngắm thử?”

Nghe nhắc đến hoa, Mộ Tử Hàn liền nảy sinh hứng thú, gật đầu ưng thuận. Vừa đặt chân đến hậu viện, mùi hương lạp mai nồng nàn mà thanh khiết, quyến rũ nhưng không dung tục đã theo gió ùa vào cánh mũi.

Hỷ công công ưỡn ngực đầy tự hào, khom người thưa: “Lạp mai ở hậu viện này là do hoàng thượng đích thân vun trồng vào năm điện hạ vừa chào đời. Nơi ở của các vị hoàng tử khác làm gì có được phúc phần ấy! Đây chính là vinh sủng độc nhất vô nhị của nơi này. Tiểu thư nhìn xem, hoa nở đẹp biết bao.”

Quả thực là cảnh sắc trần gian hiếm có. Trước mắt nàng là một vùng tuyết trắng mênh mông bát ngát, cành lá rậm rạp đan cài, những cánh hoa trắng phớt hồng diễm lệ như ráng chiều, đẹp đến mức khiến người ta lưu luyến quên lối về.

Giữa không gian tĩnh mịch, Mộ Tử Hàn lờ mờ nghe thấy tiếng nói chuyện vọng lại, nàng khẽ nhíu mày hỏi: “Đằng kia có người sao?”

Hỷ công công vội vàng bẩm báo: “Là công chúa truyền lời tới, sai chúng nô tài chiết cành mai, nói là lát nữa sẽ mang tặng cho các vị nương nương ở các cung cắm trong phòng lấy may.”

Nghe vậy, Mộ Tử Hàn cảm thấy khó tin vô cùng, Thiệu Dương công chúa mà lại chu đáo thế ư? Thấy vẻ mặt nghi hoặc của nàng, Hỷ công công hạ giọng bồi thêm một câu đầy ẩn ý: “Đương nhiên, công chúa đã đặc biệt căn dặn, bên phía Hi quý phi thì không cần đưa.”

Đến lúc này thì Mộ Tử Hàn đã hoàn toàn tin tưởng, nhắm vào ai quả thật rõ ràng rành mạch.

Thưởng mai xong, Mộ Tử Hàn kiễng chân chiết vài cành đang nở rộ trong tầm tay, ôm vào lòng định đi tìm Chu Cảnh, nào ngờ oan gia ngõ hẹp, trên đường đi lại chạm mặt nhị hoàng tử Chu Dục.

Nàng không khỏi sững sờ khi nhìn thấy sắc mặt âm trầm đáng sợ của hắn, phía sau là tên nô tài đang dắt một con chó đi đứng khập khiễng, trông rất giống con vật nàng từng thấy ở Đông Cung dạo trước.

Nàng nén xuống nghi hoặc trong lòng, khẽ nhún người hành lễ thỉnh an: “Nhị hoàng tử vạn phúc.”

Chu Dục vừa nhìn thấy nàng, vẻ âm u trên mặt lập tức biến mất, thay vào đó là nụ cười ngây thơ vô hại: “Mộ tiểu thư không cần đa lễ, qua một tháng nữa thôi, nàng đã là hoàng tẩu của ta rồi.”

Mộ Tử Hàn vẫn giữ nguyên tư thế hành lễ, giọng điệu cung kính nhưng xa cách: “Lễ nghi không thể bỏ.”

Dù sao cũng chẳng chịu thiệt, sau này khi nàng đã là thái tử phi, chính Chu Dục mới là kẻ phải thỉnh an nàng. Lần này Chu Dục không ngăn cản nữa, hắn mỉm cười nói: “Vừa khéo, ta cũng đang định đi tìm hoàng huynh, Mộ tiểu thư chi bằng đi cùng một đoạn.”

Mộ Tử Hàn không tiện từ chối, đành phải nhận lời. Theo nàng quan sát, Chu Cảnh rất coi trọng tình huynh đệ, có lẽ quan hệ riêng tư giữa hai người họ rất tốt.

Nhưng mẫu phi của Chu Dục rõ ràng không phải người hiền lành, vì vậy nàng luôn tự nhắc nhở bản thân phải giữ chừng mực, cố ý duy trì khoảng cách với hắn.

Trên đường đi, Chu Dục buông lời cảm thán: “Mấy ngày nay, Mộ tiểu thư vất vả rồi.”

Mộ Tử Hàn đáp gọn lỏn: “Đó là việc thần nữ nên làm.”

Chu Dục lại lắc đầu, giọng điệu ra chiều thương cảm: “Đâu có gì là nên hay không nên, chẳng có ai sinh ra là phải hy sinh vì người khác cả. Cưới được tiểu thư là phúc khí của hoàng huynh.”

Lời này nghe qua thì như khen ngợi, nhưng ngẫm kỹ lại thấy đầy vẻ châm chọc quái gở. Mộ Tử Hàn điềm nhiên đáp trả: “Chẳng qua là thành tâm chép kinh sách mà thôi, nhị hoàng tử quá lời rồi.”

Chu Dục vẫn không buông tha, tiếp tục châm ngòi: “Lời không thể nói như vậy, nếu là hoàng huynh thì chắc chắn sẽ không nỡ… có điều đây là ý chỉ của mẫu hậu, hoàng huynh xưa nay vốn tôn kính hiếu thuận. Huynh ấy nhìn ở trong mắt, sau này chỉ biết đối tốt với tiểu thư gấp bội mà thôi.”