Chương 45: Khuyên Ngươi An Phận Làm Người (1)

Hạ nhân trong phủ đều đồng loạt vận tố y, thắt lưng buộc đai trắng, bước đi rón rén, đầu cúi thấp cẩn trọng làm việc. Gió thốc mạnh khiến trăm ngọn đèn l*иg chao đảo dữ dội, lá cây bốn mùa xanh tươi xào xạc tấu lên khúc nhạc thê lương ai oán.

Trận tuyết lớn kéo dài hai ngày hai đêm rốt cuộc cũng ngừng rơi, để lại sự tĩnh mịch lạnh lẽo bao trùm. Tôn di nương vừa hồi viện, trong bụng nén một cơn giận không chỗ phát tiết, sắc mặt âm trầm đáng sợ.

Mộ Như Cầm thấy vậy liền dâng lên một chén trà nóng, khẽ hỏi: “Người lại chịu ủy khuất ở đằng kia sao?”

Chưa đợi Tôn di nương kịp đáp lời, một bà tử từ bên ngoài đã vội vã chạy vào, thở hồng hộc bẩm báo: “Bẩm di nương, đại tiểu thư đang đi về phía viện của chúng ta.”

Lời vừa dứt, mành trướng đã được vén lên, Mộ Tử Hàn chậm rãi bước vào, thanh âm lạnh nhạt vang lên: “Ta cũng chẳng phải hùm beo thú dữ, di nương hà tất phải đề phòng ta như vậy.”

Tôn di nương vội vàng đứng dậy nghênh đón, trên mặt gượng gạo nặn ra nụ cười: “Đại tiểu thư nói đùa rồi, người tới đây ta vui mừng còn không kịp.”

Mộ Như Cầm tinh mắt nhìn thấy người đi phía sau nàng, không giấu nổi vẻ kinh ngạc: “Tử Diên, sao ngươi lại ở đây? Chẳng lẽ tỷ tỷ ta xảy ra chuyện gì?”

Trái tim Tôn di nương chợt thót lại, dự cảm chẳng lành ập đến. Tử Diên không kìm được nữa, òa khóc nức nở, thuật lại tường tận những lời đã bẩm báo với Mộ Tử Hàn một lần nữa. Nghe xong, Tôn di nương tức giận đến mức toàn thân run rẩy, chén trà trên tay suýt nữa rơi xuống đất.

“Khinh người quá đáng!”

Bà ta thực sự sắp bị ép đến phát điên rồi. Chân trước có kẻ tính kế muốn gả con gái út của bà ta cho người chết, chân sau lại hay tin trưởng nữ ngoan ngoãn bị nhà chồng ngược đãi đến nông nỗi này.

Làm mẹ sao có thể không đau lòng? Tin tức này chẳng khác nào đang lăng trì xẻ thịt bà ta. Mộ Như Cầm sốt ruột đi đi lại lại trong phòng, nước mắt lưng tròng: “Di nương, ta muốn đi thăm tỷ tỷ.”

Tôn di nương sao lại không muốn chứ? Thế nhưng Mộ Tử Hàn lại ung dung tìm một chỗ ngồi xuống, tạt cho họ một gáo nước lạnh: “Cao môn đại hộ có quy củ của cao môn đại hộ. Muốn đi thăm Như Liên, phải để Trần gia nhận bái thϊếp của ngươi. Được họ cho phép thì ngươi mới có thể bước qua cửa.”

Mộ Như Cầm cuống quýt đến mức bật khóc thành tiếng: “Nữ nhi của Vĩnh Ninh bá phủ gả cho thế tử Vinh An hầu chưa đầy nửa tháng, bụng còn chưa có tin tức thì thϊếp thất đã chẩn ra hỉ mạch. Vĩnh Ninh bá phu nhân xuất thân con nhà võ tướng, vác đao đến phủ Vinh An hầu làm loạn một trận để chống lưng cho con gái. Tại sao chúng ta lại không thể xông vào?”

“Ngươi cũng nói rồi đó, người ta là Vĩnh Ninh bá phu nhân.” Mộ Tử Hàn nhìn thẳng vào mắt nàng ta, giọng điệu bình thản nhưng tàn nhẫn: “Còn di nương của ngươi chỉ là di nương, sao có thể so bì với đương gia chủ mẫu?”

Hai thân phận vốn dĩ khác biệt một trời một vực, so sánh thế nào được? Mộ Như Cầm nhất thời cảm thấy tuyệt vọng, nước mắt tuôn rơi lã chã: “Phụ thân không đáng tin, phu nhân cũng sẽ không vì chúng ta mà ra mặt, ta và di nương biết lấy đâu ra cách, tỷ tỷ phải làm sao bây giờ?”

Nghe Mộ Như Cầm khóc lóc, Mộ Tử Hàn lại khẽ cười một tiếng. Nàng nhìn Tôn di nương với ánh mắt đầy thâm ý, chậm rãi nói: “Biện pháp luôn có, chỉ xem di nương có dám liều mạng hay không. Di nương sinh được hai nam hai nữ, Như Liên và Như Cầm khoan hãy nhắc tới, còn hai đệ đệ, một người đã đến tuổi cưới vợ, đứa nhỏ là Quyền ca nhi thì vẫn còn thơ dại. Nam đinh trong phủ này chỉ có hai người đó thôi.”

Nàng ngừng một chút, quan sát biểu cảm của đối phương rồi nói tiếp: “Kế phu nhân bụng dạ không có động tĩnh, chỉ cần bà ta muốn, bất cứ lúc nào cũng có thể bế Quyền ca nhi sang nuôi dưới gối. Đến lúc đó, di nương chỉ đành nhẫn nhịn chịu nỗi khổ cốt nhục chia lìa.”

Mộ Như Cầm run rẩy đôi môi không nói nên lời. Mộ Như Cầm biết, cho dù Lư Diễm không đề xuất việc này, Mộ Chính cũng sẽ làm, bởi ông ta cần một đích tử, một đích tử thân thể kiện toàn để nối dõi tông đường.

Tôn di nương không phải kẻ ngốc, bà ta còn to gan hơn bất cứ ai. Những lời Mộ Tử Hàn nói trước kia bỗng chốc văng vẳng bên tai bà ta.

“Người chu toàn mọi mặt như di nương, không làm chính thất thì thật đáng tiếc.”

“Nếu di nương là phu nhân, chắc hẳn Như Liên có thể gả vào gia đình tốt, ít nhất cũng môn đăng hộ đối. Như Cầm cũng không cần phải thấp hơn người khác một cái đầu.”

Trái tim bà ta đập thình thịch, nhịp sau nhanh hơn nhịp trước. Đúng vậy, nếu bà ta là chủ mẫu Mộ gia thì sao? Mọi thứ sẽ khác hẳn, ít nhất đám người Lư gia nghèo kiết xác kia không thể tác oai tác quái trên đầu bà ta.