Ông ta cảm thấy trong lòng không dễ chịu chút nào, đang định nói thêm vài câu khuyên giải thì thấy Chu Cảnh xoay người định đi ra ngoài, bèn vội hỏi: “Khoan đã, điện hạ, ngài đi đâu vậy?”
Chu Cảnh phất tay áo, giọng điệu đầy vẻ bực bội: “Không thoải mái.”
Y không thoải mái, vậy thì kẻ nào cũng đừng hòng thoải mái. Khóe môi y nhếch lên một nụ cười quỷ dị: “Đã lâu không gặp nhị hoàng đệ của cô rồi.”
Mông Thời nghe vậy thì giật mình thon thót, thầm nghĩ trong đầu: “Ngài hôm qua mới gặp xong!”
Nhưng ngoài miệng chưa kịp ngăn cản thì đã nghe giọng điệu Chu Cảnh chuyển sang ôn nhu đến rợn người: “Ác khuyển của cô đi lạc, nhị hoàng đệ hẳn là phải giúp đỡ đưa về rồi.”
Ngươi có thấy thất đức hay không hả!
Tuy nhiên, ngẫm lại thì may là người gặp họa không phải muội muội Mộ gia. Mông Thời đành bất lực đáp: “Được, thần biết rồi, ngài đừng làm bừa, thần sai người dưới đưa chó đến phủ nhị hoàng tử ngay đây! Được chưa!”
....
Bên này, trên đường Mộ Tử Hàn hồi phủ, xe ngựa đang đi thì bất ngờ gặp một người quen. Đó là nha đầu hầu hạ bên cạnh Mộ Như Liên. Nha đầu kia đầu tóc rối bù, trong tay xách theo gói thuốc, nôn nóng chạy một mạch, chẳng may lại giẫm phải vạt váy ngã sấp xuống đất. Nàng ta nằm rạp trên mặt đất không đứng dậy nổi, đột nhiên ôm đầu khóc rống lên đầy tuyệt vọng.
Mộ Như Liên và Mộ Tử Hàn không tính là thân thiết, cũng chẳng có qua lại gì nhiều. Nhưng Mộ Như Liên vốn tính tình nhu nhược nhát gan, vậy mà ngày Mộ Tử Hàn thành hôn lại lén lút dúi vào tay nàng một túi tiền được ủ ấm trong ngực, còn vương hơi ấm cơ thể. Mộ Tử Hàn vẫn nhớ như in lời nàng ấy nói khi đó: “Đại tỷ tỷ, đây là tiền muội tích góp mấy năm nay, muội biết thuốc thang đắt đỏ, chút này chẳng thấm vào đâu, nhưng muội cũng muốn góp một phần sức lực vì đại ca ca. Muội thì cứ như vậy rồi, chẳng qua là nhận mệnh, nhưng đại ca ca thì không thể, huynh ấy là anh hùng đội trời đạp đất, vĩnh viễn đều là như vậy.”
Số tiền đó, Mộ Tử Hàn không nhận. Dù sao sau khi Mộ Như Liên xuất giá, chỗ nào cũng cần phải lo lót, giữ lại phòng thân vẫn hơn. Nhưng bao năm qua, người khổ mệnh này là người duy nhất trong cái Mộ phủ lạnh lẽo ấy có thiện ý với hai huynh muội nàng.
Mộ Tử Hàn ra hiệu cho xe ngựa dừng lại, vén rèm nhìn xuống, cất tiếng hỏi: “Tử Diên, ngươi làm sao vậy?”
Tử Diên nghe thấy tiếng nói quen thuộc liền ngẩng lên nhìn, lắp bắp gọi: “Đại… Đại tiểu thư.”
Mộ Tử Hàn mím môi, nhìn bộ dạng thảm hại của nàng ta mà trong lòng không đành, ánh mắt dừng lại ở gói thuốc trên tay nàng ta: “Thuốc này bốc cho ai?”
Trong mắt Tử Diên lóe lên tia hy vọng, nàng ta dập đầu lia lịa về phía xe ngựa. Tiếng trán va chạm với mặt đất nghe thôi đã thấy đau, rất nhanh trên trán đã rướm máu tươi. Giọng nàng ta nghẹn ngào: “Đại tiểu thư, hiện giờ thân phận người không tầm thường, cầu xin người, cứu tiểu thư nhà nô tỳ với.”
Mộ Tử Hàn trầm mắt xuống, trước tiên sai người đỡ Tử Diên lên xe ngựa. Nàng cũng từ miệng Tử Diên biết được bi kịch vừa xảy ra với Mộ Như Liên. Thuốc này là bốc cho Mộ Như Liên, thời gian trước nàng ấy vừa mới sinh non.
Nguyên nhân không phải do ngẫu nhiên, mà là do nhi tử của lão già họ Trần kia sợ có người tranh đoạt gia sản nên đã động tay động chân vào thức ăn của nàng ấy. Tử Diên vừa khóc vừa kể: “Đáng thương cho tiểu thư nhà nô tỳ, cái thai đã sáu tháng, đứa trẻ đều đã thành hình, cứ như vậy mà mất đi. Tiểu thư nhà nô tỳ cũng suýt chút nữa không giữ được mạng. Nô tỳ đã nhìn rồi, thứ chảy ra ném vào trong chậu đồng là một khối máu thịt, là bé trai.”
Điều đáng hận hơn cả là cả Trần gia kia đều bao che cho nhau. Dù sao hài tử của tiểu thư cũng đã chết rồi, bọn họ sao có thể vì một người chết mà đưa hung thủ là con cháu trong nhà ra trước pháp luật.
Vi mẫu tắc cương, Mộ Như Liên vốn nhu nhược nay đau đớn khổ sở cầu xin đòi công đạo, lại bị Trần gia mắng chửi ngược lại, nói nàng ấy chẳng qua chỉ là sinh non, đừng có được đằng chân lân đằng đầu.
Khác với sự khóc lóc kể lể kích động của Tử Diên, Mộ Tử Hàn rất bình tĩnh. Nàng nhìn vết thương đang rỉ máu trên trán nha đầu kia, hỏi một câu: “Không sợ để lại sẹo sao?”
Tử Diên quệt nước mắt, kiên định đáp: “Nô tỳ là hạ nhân, thân thể không ngàn vàng kim quý như các chủ tử. Nếu đại tiểu thư chịu giúp tiểu thư nhà nô tỳ, vậy thì cũng đáng giá.”
Mộ Tử Hàn lắc đầu, thở dài một tiếng: “Ta dùng thân phận gì để ra mặt đây? Ngươi nên biết, hai nhà liên hôn, xảy ra chuyện thì người đứng ra phải là đương gia của Mộ gia.”
Nghe đến đây, Tử Diên che mặt nghẹn ngào, tiếng khóc càng thêm ai oán: “Nô tỳ đã cầu xin lão gia nhà chúng ta. Cầu xin ông ấy tới Trần gia chống lưng cho tiểu thư.”
Thấy nàng ta như vậy, Mộ Tử Hàn đã đoán được kết quả. Quả nhiên, Tử Diên ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy hận ý: “Lão gia không chịu. Ông ấy nói, là do tiểu thư vô dụng nên mới bị người ta tính kế.”