Chương 41: Ngươi Có Thấy Thất Đức Hay Không? (1)

Mộ Tử Hàn vừa toại nguyện rời khỏi Đông Cung, sắc mặt Chu Cảnh lập tức sa sầm, âm khí bao trùm cả tẩm điện khiến người ta không rét mà run. Mông Thời đứng bên cạnh, thấy không khí ngột ngạt bèn lên tiếng phá vỡ sự im lặng: “Điện hạ.”

Một là vì chuyện tứ hôn, hai là nể tình cố nhân, Mông Thời đối với Mộ gia cũng có vài phần để tâm. Ông ta không vòng vo mà bẩm báo thẳng những tin tức vừa thu thập được: “Đêm qua Mộ gia có người tạ thế, nghe nói là cháu ruột của Mộ phu nhân. Mộ tiểu thư tâm tính lương thiện, e là đang lo lắng chuyện trong phủ sẽ sinh biến nên mới vội vã như vậy.”

Thấy Chu Cảnh vẫn im lặng với vẻ mặt vặn vẹo, Mông Thời không nhịn được mà cất cao giọng, lời lẽ mang theo vài phần trách cứ: “Huống hồ thân thể của ngài chỉ cần không tự mình giày vò thì sẽ chẳng xảy ra chuyện gì, cần gì đến kinh văn hay không kinh văn. Tiểu cô nương nhà người ta cũng chẳng dễ dàng gì, ngài bớt hành hạ nàng một ngày đi. Thần ở bên ngoài nghe được rành rọt, lúc thì ngài bắt nàng dọn đến gần, lúc lại chê trên người nàng có mùi thuốc cao mà đuổi người ta ra xa. Nàng đâu có chê bai ngài nửa lời? Muội muội ruột được Mộ Diễn nâng niu như châu như ngọc trong lòng bàn tay, ngài thì hay rồi, năm lần bảy lượt giày vò người ta.”

Chu Cảnh chẳng buồn đáp lời, y bước xuống khỏi giường bạt bộ, chân trần giẫm lên nền đất lạnh cứng, chậm rãi đi đến trước cửa sổ. Nơi đó đã không còn bóng dáng Mộ Tử Hàn, chỉ có một góc sân phủ đầy tuyết trắng tiêu điều, nơi một con ác khuyển bị què đang nằm co ro.

Trong hoàng cung này, ngoại trừ hậu phi và công chúa, người được phép nuôi súc vật chỉ có y và nhị hoàng tử Chu Dục. Chu Dục nuôi một con thỏ, lông trắng như tuyết. Năm năm trước, hắn từng ôm con thỏ ấy đến trước mặt Chu Cảnh lúc y đang vẽ tranh, giọng điệu ngây thơ nói: “Hoàng huynh, huynh xem thỏ của đệ, đáng yêu biết bao. Hay là hoàng huynh cũng nuôi một con đi, để trong điện này đỡ phần quạnh quẽ.”

Chu Cảnh nhìn con vật kia, chẳng thấy có gì đáng yêu cả. Bởi vì ngay sau đó, con thỏ kia nhảy ra khỏi lòng Chu Dục, in một dấu chân bẩn thỉu lên bức tranh y đã tốn mấy tháng trời chuẩn bị để mừng thọ thái hậu. Chu Dục khi ấy vội vàng xin lỗi: “Đệ xin lỗi, tiểu thố không cố ý. Hoàng huynh nhân thiện nhất, chắc sẽ không trách tội súc sinh này đâu, đúng không?”

Ngươi có thấy ghê tởm hay không? Súc sinh quả thực không cố ý, nhưng người mới là cố ý. Cho nên, Chu Cảnh nghe theo ý kiến của hắn, nuôi một con chó tính tình hung dữ khó thuần phục.

Ngay khi Chu Dục tỏa ra ánh hào quang thánh thiện muốn để chó và thỏ chung sống hòa bình, con chó kia liền chồm tới ngay tại chỗ, sống sờ sờ nuốt chửng con thỏ của hắn. Đến cả một sợi lông cũng chẳng còn.

Y đến giờ vẫn còn nhớ rõ sắc mặt Chu Dục khi đó khó coi đến nhường nào. Nhưng Chu Cảnh lúc ấy lại cảm thấy vô cùng sảng khoái. Y làm ra vẻ tiếc nuối sai người nhốt chó lại, ném chìa khóa cho Chu Dục, buông một câu nhẹ bẫng: “Con súc sinh này không biết nặng nhẹ, ta cũng không bao biện cho nó nữa. Tùy ý hoàng đệ xử trí.”

Làm như vậy, Chu Dục đến cơ hội cáo trạng cũng chẳng còn, đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Hắn lại bị ném cho một bài toán khó.

Xử trí con chó thì sẽ bị người đời đàm tiếu là hẹp hòi, không kính trọng huynh trưởng. Không xử trí thì trong lòng lại tức chết.

Còn Chu Cảnh đi đến đâu cũng mang tiếng thơm. Nhặt một con chó què là tâm thiện, giao quyền sinh sát con chó cho đệ đệ là coi trọng tình huynh đệ. Hóa ra bao nhiêu cái tốt đều để y chiếm hết. Nhị hoàng tử Chu Dục dám làm gì được? Vì thế, con chó này đến nay vẫn sống tốt, được giữ lại ở Đông Cung.

Thu lại ánh mắt từ con ác khuyển ngoài sân, Chu Cảnh chống một tay lên bệ cửa sổ, nhếch mép cười lạnh: “Cháu trai của Mộ phu nhân?”

Nhớ tới tin tức cho người điều tra trước đó, y tỏ vẻ khinh miệt ra mặt. Vị Mộ phu nhân này trong mắt y ngay cả con chó bên ngoài kia cũng không bằng. Một kẻ ngoại thất, hạng người không sạch sẽ, vận khí tốt mới được nâng lên làm kế thất, quay đầu lại tâm cao hơn trời, còn tưởng nữ nhi bà ta sinh ra có thể gả vào hoàng cung làm phượng hoàng. Nghĩ y là cái gì rách nát cũng thu nhận sao?

Món đồ rách nát này lại càng thú vị hơn. Ba năm nay, bà ta sợ người khác không biết mình là Mộ đại phu nhân, chờ được làm người trên kẻ dưới. Thấy y xảy ra chuyện thất thế lại hối hận, quay sang dan díu mưu toan với tên cháu trai này. Mộ gia tưởng mình một tay che trời, lúc này mới đưa muội muội của Mộ Diễn tới thay thế. Thật sự cho rằng Chu Cảnh y dễ bị lừa gạt sao?

Mông Thời đứng bên cạnh thở dài xác nhận: “Đúng vậy. Mộ Diễn thể nhược, Mộ tiểu thư sao có thể không lo lắng những kẻ không có mắt kia xung đột với ca ca nàng.”