Vẫn là Lư mẫu hoàn hồn lại đầu tiên, Lư mẫu gào khóc thảm thiết, tiếng khóc xé toạc màn đêm: “Ông trời ơi! Nhi tử của ta!”
Lư mẫu lao tới như một con thú điên, túm chặt lấy tóc Lư Diễm mà giật ngược ra sau: “Lư Diễm! Nhi tử ta đang êm đẹp, tại sao lại mất mạng? Chuyện này ngươi không cho ta một lời giải thích, ta với ngươi không xong đâu!”
Mộ Diễn rũ mắt, lạnh lùng liếc nhìn A Vô một cái. A Vô hiểu ý, lặng lẽ đẩy huynh ấy quay đầu xe trở về. Trên đường mòn không một bóng người, tiếng khóc than kinh thiên động địa phía sau dường như chẳng liên quan gì đến huynh ấy.
Giữa tiếng gió rít gào, chỉ nghe Mộ Diễn hỏi nhỏ: “Bên phía Mộ Như Nguyệt có động tĩnh gì không?”
A Vô cung kính đáp: “Lão gia giấu giếm bên đó rất kỹ, e là không định để nàng ta hiện thân.”
Mộ Diễn cúi đầu nhìn quả cầu Quỷ Công tinh xảo trong tay, ánh mắt thâm trầm khó đoán. Huynh ấy biết rõ một điều, Mộ Chính cốt tủy là kẻ hiểm độc, tàn nhẫn vô tình.
Loại người này, nếu trong tay không nắm chút thóp của ông ta, con đường sau này của tiểu muội sẽ không thông thuận. Huynh ấy đang cố gắng hết sức mình, vì nàng dọn sạch mọi chướng ngại.
“Truyền tin cho nàng ta biết.”
…
Tại Đông cung, Mộ Tử Hàn lo lắng chuyện trong nhà, dù đang chép kinh văn cũng tâm thần bất định, nét mặt đầy vẻ ưu tư. Chu Cảnh vốn chẳng muốn để ý đến nàng, nhưng thấy nàng lơ đễnh, liền quay sang sai người di chuyển án thư lại gần, cứ thế nhìn chằm chằm nàng viết.
Đã đến mức này rồi mà nàng vẫn thản nhiên, viết được vài chữ ánh mắt lại đảo quanh, bắt đầu thất thần. Trong tầm mắt nàng đột nhiên xuất hiện một bàn tay thon dài, xương ngón rõ ràng, Chu Cảnh gõ nhẹ lên quyển kinh nàng đang chép dở, giọng nói nhàn nhạt: “Câu kinh văn này, lặp lại hai lần rồi.”
Mộ Tử Hàn giật mình nhìn sang, vội vàng cúi đầu khẽ nói: “Là ta không chú ý.”
Nam nhân lại đột nhiên ghé sát vào, mũi khẽ hít nhẹ như đang ngửi mùi hương trên người nàng. Mộ Tử Hàn theo bản năng ngả người ra sau tránh né, lưng cũng theo đó đau nhói một cái. Lúc này, Chu Cảnh mới lùi lại, y vẫn giữ vẻ khiêm tốn giả tạo của bậc công tử nho nhã: “Hôm qua bị thương sao?”
Mộ Tử Hàn lo y áy náy, vội đáp lời: “Không ngại.”
Thực ra trong lòng Chu Cảnh đâu có quan tâm nàng có việc gì hay không. Y nhíu mày, vẻ mặt ghét bỏ ra mặt: “Rượu thuốc bôi trên người ngươi, rất khó ngửi.”
Mũi y vốn nhạy cảm, Mộ Tử Hàn lại ngồi ngay trước mặt khiến y khó chịu. Y lập tức sai Tịch Thất khiêng án thư ra xa. Thế nhưng lúc làm việc này, y lại buông một câu đầy hàm ý: “Cô ngửi thấy khó chịu, Mộ tiểu thư hẳn là sẽ không trách tội đâu nhỉ?”
Mộ Tử Hàn bị quở trách hai lần, ngược lại chẳng hề tức giận. Nàng vẫn giữ vẻ hiền thục, nhu mì đáp: “Hết thảy lấy long thể của điện hạ làm trọng.”
Chu Cảnh nhếch môi cười nhạt: “Quả nhiên như mẫu hậu nói, ngươi là cô nương biết nghĩ cho đại cục.”
Mộ Tử Hàn được khen mà tim khẽ run, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt thâm sâu của Chu Cảnh. Nhưng nàng đâu biết, khi nàng rũ mắt xuống, ánh nhìn của y đã trở nên băng lãnh thấu xương. Trong lòng có tâm sự, mực trên đầu bút lông vô tình nhỏ xuống, loang ra một mảng đen ngòm trên trang giấy trắng. Tờ kinh văn đang viết dở này xem như hoàn toàn hỏng bét.
Mộ Tử Hàn hơi khựng lại, tay cầm bút cứng đờ. Trên gương mặt bệnh tật của Chu Cảnh, ý cười không chạm tới đáy mắt, khiến người ta phát hoảng: “Mộ tiểu thư tâm thần bất định, nếu không muốn viết, chi bằng trở về đi.”
Thật sao? Tâm tư Mộ Tử Hàn quả thực không đặt ở nơi này, nàng chỉ mong sớm được hồi phủ xem xét tình hình. Đã Chu Cảnh mở lời cho nàng rời đi, nàng cũng không muốn chối từ khách sáo. Nàng đứng dậy, chỉnh trang y phục rồi hành lễ với y: “Tạ điện hạ đã cảm thông.”
Chu Cảnh sững sờ, đôi mắt mở to đầy vẻ không tin nổi.
Y mím chặt mày, suýt chút nữa thì cười ra tiếng vì tức giận. Đôi mắt đen trầm trầm khóa chặt lấy bóng dáng nàng, bên trong cuộn trào sự bạo lệ như mưa gió sắp ập đến. Thái độ của Mộ Tử Hàn khiến y vô cùng không vui.
Là kẻ thông minh, chẳng lẽ nàng không biết nên xin lỗi, nên cầu xin y tha thứ sao? Cầu phúc cho y mà lại giở trò lười biếng, thiếu thành tâm như vậy. Quả nhiên, tất cả chuyện hôm qua đều chỉ là diễn kịch để qua mắt thiên hạ.
Mộ Tử Hàn tịnh không nhận ra cảm xúc dao động dữ dội của y, nàng điềm nhiên thu dọn bút mực giấy nghiên, chuẩn bị cáo lui. Đúng lúc này, Mông Thời bưng thuốc đi tới.
Ông ta vừa bước vào đã nhận ra bầu không khí quỷ dị trong phòng. Chỉ có Mộ tiểu thư là không tự biết, vẫn thản nhiên như không. Mông Thời dè dặt lên tiếng thăm dò: “Điện hạ, đến giờ uống thuốc rồi.”
Chu Cảnh phất tay áo, giọng nói lạnh băng đầy nộ khí: “Tiễn nàng ta đi!”