Vừa nghe lời này, Lư thị liền nhổ toẹt một bãi nước bọt, giọng nói oang oang lớn hơn bất kỳ ai: “Chỉ có ngươi biết đau lòng nam nhân, chẳng lẽ ta không biết thương nhi tử? Dừng cái gì mà dừng, dọc đường đi này đã dừng bao nhiêu lần rồi? Cái thứ đàn bà tâm địa đen tối, không thấy bộ xương già này của ta sắp rã ra rồi sao? Ta không cầu ngươi qua đây bóp vai cho ta, nhưng phải mau chóng tới Mộ gia uống chén trà nóng. Cứ tiếp tục như vậy, người còn chưa tới nơi, ta đã phải xuống suối vàng gặp cha các ngươi rồi.”
Lư thị cả ngày cứ tóm lấy Lư mẫu mà mắng chửi đã thành thói quen. Lư phụ ở bên ngoài lại chẳng dám ho he nửa lời. Dù sao Lư thị vẫn luôn dạy bảo ông ta rằng nương chỉ có một, còn thê tử chết rồi thì có thể cưới người khác.
Lư mẫu bị mắng đến mức vội vàng nhận lỗi, không dám nói thêm nửa lời. Lư thị mắng nhiếc một hồi, giống như con gà trống thắng trận, lại bắt đầu lải nhải về Lư Thận: “Đã lâu không gặp ngoan tôn của ta, ta thực sự nhớ nó muốn chết. Chúng ta lần này qua đó, hẳn là để bàn bạc chuyện hôn sự. Tuy rằng đối phương là thứ nữ, không quá xứng đôi với ngoan tôn của ta, ta vốn dĩ không ưng thuận, nhưng Diễm nhi thân là cô cô đã nói rồi, nếu còn không hài lòng thì cùng lắm sau này bỏ vợ rồi cưới người khác.”
Lư mẫu vẻ mặt khúm núm vâng dạ, nhưng đáy mắt cũng lóe lên sự vui sướиɠ điên cuồng. Thứ nữ nhà quan ngũ phẩm biết chữ nghĩa, được nuôi dưỡng chắc chắn phải da mịn thịt mềm hơn mấy tiểu thư nhà viên ngoại ở trấn trên. Lư mẫu đắn đo một chút rồi nói: “Nương, Tôn di nương kia coi trọng đứa nữ nhi này như bảo bối, chỉ sợ bà ta không đồng ý.”
Lư thị hừ lạnh, đôi mắt tam giác hiện lên vẻ khinh miệt cùng cực: “Diễm nhi là đương gia chủ mẫu đã làm chủ rồi, bà ta chỉ là một kẻ làm lẽ thì có tư cách gì mà lên tiếng? Nếu cô gia có ý kiến…”
Bà ta ngừng lại một chút rồi tỏ vẻ rất tự tin: “Chuyện này lại càng không cần lo lắng, vị quan lão gia nhà chúng ta đối với Diễm nhi ân cần chu đáo lắm. Nguyên phối phu nhân trước kia của hắn dung mạo đẹp hơn Diễm nhi, nhưng lại không lẳиɠ ɭơ bằng Diễm nhi nhà chúng ta. Đàn ông ấy mà, đều thích lén lút vụиɠ ŧяộʍ sau lưng nữ nhân. Hơn nữa, Thận nhi nhà ta sau này sẽ có tiền đồ, nó chịu làm con rể cho cô gia, đó là phúc khí tu luyện từ kiếp trước của cô gia đấy.”
Lư mẫu đối với câu nói này tin tưởng không nghi ngờ, bà ta nịnh nọt đấm chân cho Lư thị, cười nói: “Nương nói phải, chỉ là không biết sính lễ này nên đưa bao nhiêu.”
Lư thị bĩu môi, tính toán tay không bắt giặc: “Kết thông gia là chuyện vui tày trời, nói gì đến tiền nong, có dung tục hay không?”
Lư phụ đang đánh xe bên ngoài nghe thấy cuộc đối thoại cũng không cảm thấy xấu hổ, ngược lại còn cười đắc ý. Ông ta dường như cũng không thấy lạnh nữa, quất mạnh dây cương hy vọng ngựa chạy nhanh hơn chút. Cửa thành mở rộng, xe ngựa rất nhanh đã tiến vào, chạy thẳng một mạch tới Mộ gia.
Tại Mộ gia, Mộ Tử Hàn trước khi xuất phủ đặc biệt đi đường vòng, không ghé qua phía linh đường. Vừa bước qua ngạch cửa, nàng liếc mắt liền nhìn thấy Tịch Thất đang đứng đó. Nàng đang định bước tới thì đúng lúc này, một chiếc xe ngựa dừng lại ngay trước cổng. Trong lòng Mộ Tử Hàn đã hiểu rõ, những kẻ không mời mà đến đã xuất hiện.
Lư phụ dừng xe ngựa, cung cung kính kính mời Lư thị xuống xe. Có lẽ nhờ nữ nhi gả vào nơi quyền quý, cái giá của Lư thị cũng bày ra rất lớn, học đòi theo tác phong của những lão tổ tông nơi danh gia vọng tộc, nhưng cử chỉ lại là Đông Thi bắt chước Tây Thi, khiến người ta chê cười.
Lư thị cũng không chê cây trâm trên đầu nặng nề, ngược lại còn vô cùng đắc ý khi nhìn thấy người quen: “Ái chà, đây không phải là nha đầu Tử Hàn sao? Đây là định ra ngoài à?”
Lư thị cao ngạo hất cằm, chờ Mộ Tử Hàn tới thỉnh an mình, nhưng Mộ Tử Hàn lại coi Lư thị như không khí, không thèm để ý. Thấy vậy, Lư mẫu đang định tiến lên ngăn cản, quát tháo về việc trưởng bối đang nói chuyện mà không có quy củ, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, ánh đao lóe lên lạnh lẽo. Một thanh chủy thủ sắc bén đã kề sát cổ bà ta.
Tịch Thất lạnh lùng quát một tiếng: “Cút!”
Cậu ta tuy rằng không cảm thấy Mộ Tử Hàn thực sự có thể làm thái tử phi, nhưng hiện tại trong mắt người ngoài nàng là người của thái tử, sao có thể để một mụ già nhà quê bắt nạt?
Lư thị vốn chỉ giỏi bắt nạt người nhà, thấy đao kiếm vô tình liền lập tức lùi lại vài bước, mặt cắt không còn giọt máu.
Đúng lúc này, nô tài của Mộ gia từ trong đi ra, trên tay cầm những chiếc đèn l*иg trắng treo lên cao. Lư thị nhìn thấy, Lư mẫu và Lư phụ cũng nhìn thấy. Bọn họ đều nhíu mày, dự cảm chẳng lành.
Đôi mắt Lư thị đảo một vòng, nghi hoặc hỏi: “Trong nhà đây là xảy ra chuyện gì rồi?”
Mộ Tử Hàn bước lên xe ngựa, nghe thấy câu này bèn quay đầu lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười như không cười, thản nhiên đáp: “Vào xem chẳng phải sẽ biết sao?”